Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

80, Nữ Bác Sĩ Tái Hôn Quân Nhân, Chồng Trước Cầu Xin Tha Thứ Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Lâm An Nhiên sợ đến mức không dám thở mạnh, cô thì có thể trốn vào không gian nhưng người nằm trên giường kia là một mạng người sống sờ sờ. Cô bắt đầu thấy hối hận nhưng giờ thì không còn đường lui.

Bên ngoài tiếp tục gào lên: “Mau mở cửa! Không mở là cô đang lén lút với thằng nào đúng không?”

Cô nghe vậy thì trong lòng rối bời, cố gắng giữ bình tĩnh, lớn tiếng đáp: “Đây là nhà anh nhưng tôi đâu quen ai. Hơn nữa tôi ngốc thế này, ai thèm để ý!”

Cao Nhị Sơn nghe thế cũng thấy có lý. Trước kia cô ta béo ục ịch, đầu tóc rối bù, người lúc nào cũng có mùi lạ, ai gặp cũng tránh xa ba thước, ai mà thèm dính vào? Đừng nói người, đến chó gặp còn cụp đuôi né đường.

Hắn đang định quay đi thì bỗng liếc thấy trên sàn có vệt máu đỏ thẫm, liền giật mình hỏi: “An Nhiên, trên sàn sao lại có máu?”

Lâm An Nhiên cứ tưởng hắn đã đi, nghe vậy lập tức cảnh giác, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Tôi dậy đi vệ sinh, tối quá không thấy đường, bị ngã rách tay, chảy chút máu thôi.”

“Ồ.”

Đúng lúc ấy, một giọng nữ lảnh lót vang lên: “Nhị Sơn, anh còn chưa ăn sáng hả? Vợ anh còn đang ngủ nướng kìa, lười đến mức này sao? Đi, em nấu gì ngon cho anh ăn.”

Sau đó là tiếng cửa mở rồi đóng lại.

Cô đang xem đến mê mẩn thì bất chợt nghe tiếng nói: “Xem đủ chưa?” Cô giật mình hoảng hốt, mải nhìn sổ nên không phát hiện anh đã tỉnh.

Hoảng quá, đứng không vững, cô ngã nhào lên người anh. Mặt đỏ bừng, cô vội nói: “Xin lỗi, tôi không cố ý.”

Anh hơi nhíu mày, cố nén đau, khẽ cười: “Không ngờ cô cũng nặng đấy.”

Bị trêu, cô càng xấu hổ hơn, lập tức ngồi dậy: “Tôi... tôi đi tìm gì cho anh ăn.”

Cô đỏ mặt chạy ra ngoài, vừa thở vừa đập nhẹ lên mặt mình: Hoảng gì chứ, có làm gì sai đâu!

Người đàn ông nhìn theo bóng lưng cô, bắt đầu quan sát căn phòng. Đồ đạc ngăn nắp, sạch sẽ, ga giường được treo tạo cảm giác kín đáo, ít nhất có thể bảo đảm an toàn.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng tàu hỏa xé gió lao qua, anh đoán nơi này gần ga tàu. Với khả năng của bọn truy sát, chắc chắn sẽ tìm đến đây. Anh không muốn liên lụy người vô tội. Thời gian gấp rút.

Lâm An Nhiên nhìn hũ bột trống trơn, chẳng còn gì ăn, đành phải vào không gian lấy tạm. Cô chẳng kịp xem lúa trong không gian đã chín chưa, cứ vội vào kho, mở một bao bột mì, chỉ lấy một ít, lấy nhiều sợ Cao Nhị Sơn nghi.

Ra khỏi không gian, cô khuấy bột, nhóm bếp, lấy thêm hai quả trứng trong không gian làm một bát mì trứng nóng hổi, mang đến phòng chính. Người đàn ông nhìn cô bê bát mì đến, ánh mắt dịu lại: “Cảm ơn em đã cứu tôi, còn băng bó vết thương nữa.” Anh nói rồi định ngồi dậy.

Lâm An Nhiên vội đặt bát mì xuống bàn, đỡ lấy anh: “Anh bị thương, nằm nghỉ thêm chút nữa đi.”

Ai ngờ anh chưa đứng vững, kéo theo cô cùng ngã xuống giường, cô lại lần nữa ngã lên ngực anh. Tim anh đập mạnh, vang dội bên tai cô, khiến cô bối rối đỏ mặt. Cô vội định ngồi dậy thì bị anh giữ tay lại. Nhìn khuôn mặt điển trai của anh, cô bỗng ngây người.

Là người sống ở thế kỷ 21, cô từng gặp trai đẹp nhưng người này còn đẹp hơn cả Trưởng phòng Tiêu Phong người được mệnh danh là “sao nam bước ra từ màn ảnh”. Hai người thậm chí còn có nét giống nhau, tên cũng cùng âm Phong. Chẳng lẽ... anh ấy xuyên không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc