Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đi được mấy bước lại thấy không ổn, mình không thể thấy chết không cứu. Cô quay lại, nhìn người đàn ông nằm giữa vũng máu, cắn răng tiến đến, dùng hết sức dìu anh từng bước, máu vẫn nhỏ tong tong xuống đất.
May mà trời còn sớm, trên đường chưa có ai, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô nghĩ mãi không biết nên đưa anh ta đi đâu, nghĩ đến việc Cao Nhị Sơn cũng chẳng quan tâm mình, tạm thời đưa về nhà vậy.
Tên đàn em đứng bên nhìn bộ dạng của lão đại thấy buồn cười, mơ hồ nhìn thấy phía trước có vệt máu kéo dài rồi biến mất.
Tên đó nhanh trí nói: “Ta lần theo vết máu chắc chắn sẽ tìm được hắn.”
Tiếng còi tàu hỏa vang lên, hai người giật mình trốn vào góc, rồi lần theo vết máu tìm tiếp, đến một chỗ thì vết máu biến mất, trời đã hửng sáng, hai người nhìn nhau, lại nghĩ tới người phụ nữ kia, quyết định rút lui rồi tính tiếp.
Lâm An Nhiên dùng hết sức mới đưa được anh ta vào phòng, đặt lên giường. Cô chợt nhớ đến vết máu trên đất, chẳng phải sẽ... Trong lòng thót lại, lập tức ra sân dọn sạch vết máu, lại liếc nhìn phòng phụ, không có động tĩnh.
Cô khẽ xoa ngực, thầm nghĩ: Hết hồn.
Nói rồi đóng cửa, bước vào phòng chính, nhìn người đàn ông đang nằm mê man trên giường, thấy vết dao trên bụng dài chừng 5cm, may mà không sâu. Cô vội vào không gian lấy dung dịch sát trùng, kim chỉ khâu phẫu thuật, đeo găng tay bắt đầu xử lý vết thương.
Bất ngờ một tia máu bắn lên mặt cô từ mạch máu nhỏ nhưng là bác sĩ, chuyện này cô gặp nhiều rồi, chỉ dùng tay áo lau đi, tiếp tục khâu vết thương một cách thuần thục. Chỉ một lát đã hoàn tất, sát trùng lại, dán gạc, cố định cẩn thận.
Cô giấu hết đồ dính máu vào một góc, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Trời đã sáng hẳn, chim trên cây trong sân ríu rít gọi nhau. Cô nhìn người đàn ông trên giường, mắt vẫn nhắm nghiền, gương mặt góc cạnh, như được tạc ra từng đường từng nét.
Đang mải ngắm nhìn, chợt nghe “két” một tiếng, cô nín thở không dám động đậy.
Lâm An Nhiên giật mình thót tim, vội vàng dùng chăn đắp kín người anh lại. Thấy góc tường có một đoạn dây nilon chính là sợi mà “người trước” từng dùng để treo cổ, cô nhặt lên, buộc cố định vào tường phía đông, rồi dùng ga giường treo lên che chắn.
Làm xong hết mọi thứ, cô đứng bên ngoài tấm rèm, thầm thở phào vì tạm thời đã giấu được. Bên ngoài vang lên tiếng động khe khẽ, như có người đang đi vào bếp, chưa được bao lâu thì nghe thấy giọng Cao Nhị Sơn: “An Nhiên, cô chưa nấu cơm à?”
Lâm An Nhiên vội vàng đáp lại: “Hũ bột hết rồi, tôi không có tiền cũng chẳng có tem phiếu, nên không nấu.”
Nghe tiếng bước chân dần tiến về phía phòng mình, tim cô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Cô nghĩ đến chuyện đưa người kia vào không gian nhưng lại nhớ ra nơi đó chỉ mình cô vào được, người khác không thể vào.
Cô hơi hối hận vì đã cứu anh nhưng bây giờ thì đã muộn rồi.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Lâm An Nhiên nín thở, tim đập loạn xạ, vội nói: “Tôi còn chưa dậy, anh vào không tiện đâu.”
Cao Nhị Sơn vừa nhìn bếp đúng là không có cơm, lại nghe cô nói chưa dậy, bèn nghĩ: vợ mình, tại sao không thể vào?
Hắn giơ tay đẩy cửa nhưng chốt cửa bị cài chặt, không mở ra được, tức giận đạp mạnh một cái, gào lên: “Lâm An Nhiên, cô ra đây cho tôi! Nhà của tôi mà tôi lại không được vào à!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




