Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa nói dứt câu đã “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại, lực hơi mạnh, bụi trên khung cửa rơi lả tả xuống đất.
Lâm An Nhiên ngoảnh đầu nhìn thấy Cao Nhị Sơn đang gào ầm lên, chẳng buồn để ý, vẫn tiếp tục chạy bộ trong sân. Cô nghĩ, người mập thế này, phải giảm cân mới được. Chạy chưa bao lâu, mồ hôi đã đầm đìa.
Liếc nhìn cánh cửa gian nhà bên đóng chặt, cô lẩm bẩm: “Không biết ai mà sáng sớm đã hét um lên...”
Cô đi lấy nước, đổ vào chậu rửa mặt, khăn lau mặt qua một lượt là cảm giác sảng khoái hẳn. Trong sân có một cây đào, trên cành mọc ra mấy quả đào non lông tơ mềm mịn, nhìn rất vui mắt.
Nhìn quanh sân hơi bừa bộn, cô lấy chổi quét sạch cành lá vụn dưới đất, sân thoáng đãng hẳn. Chạy thêm một lúc thì thấy đói bụng, cô vào bếp kiểm tra hũ gạo và hũ bột mì, thấy lượng lương thực còn lại chẳng bao nhiêu, bất giác cau mày.
Không thể lấy đồ từ trong không gian ra được, bị người khác phát hiện ra đống bột mì “từ trên trời rơi xuống” thì khó giải thích lắm. Cô lấy bát đã rửa từ hôm qua, múc ít bột mì, thêm nước, trộn đều thành hỗn hợp đặc, sau đó thêm nước vào nồi.
Bắt đầu nhóm bếp, tiếng củi cháy tí tách, chỉ khoảng hai mươi phút là nước trong nồi sôi ùng ục. Cô đổ nước ra, đánh hỗn hợp bột cho mềm hơn, mở nắp nồi rồi đổ bột vào, vừa đổ vừa nhanh tay khuấy đều, sau đó giảm lửa. Chừng ba phút sau, một nồi canh sủi bột thơm lừng đã xong.
Đang băn khoăn không có đồ ăn kèm thì cô phát hiện trong sân có mảnh đất trồng rau, chẳng có gì mấy ngoài vài cây hành xanh tốt. Lâm An Nhiên nhổ vài cây hành, cắt nhỏ, cho thêm một thìa muối, thêm ít giấm, gắp một miếng nếm thử, thấy cũng tạm ổn. Ánh mắt cô liếc về phía gian nhà bên.
Cao Nhị Sơn giận dữ trừng mắt nhìn Lâm An Nhiên, “rầm” một tiếng đóng sập cửa, lại leo lên giường nằm tiếp. Cứ tưởng hôm nay được ngủ nướng một giấc ngon lành, ai ngờ bị cô làm ầm lên đánh thức, giờ chẳng còn buồn ngủ nổi.
Nói xong thì chẳng buồn quan tâm nữa, tiếp tục ăn. Cao Nhị Sơn vào bếp, thấy đồ dùng trong bếp sắp xếp gọn gàng, bệ bếp sạch bóng, bát trên thớt còn được phủ khăn trắng. Anh ta nhẹ nhàng nhấc khăn lên, lấy một cái bát, ánh mắt dừng lại trên con dao thái sáng bóng, bất giác giật mình, nhớ đến chuyện tối qua, vẫn còn rùng mình sợ hãi.
Lâm An Nhiên thấy anh ta vào bếp mãi chưa ra, gọi với vào: “Múc canh mà cũng lâu thế?”
Cô đã ăn xong, đứng dậy đi vào bếp, thấy Cao Nhị Sơn vẫn còn ngẩn người: “Múc xong thì mau ăn đi, để nguội là mất ngon đấy.”
Thấy anh ta bê bát ra ngoài, cô lại dặn: “Ăn xong nhớ đem bát vào nhé, tôi còn rửa.”
Cao Nhị Sơn quay đầu lại nhìn cô đang bận rộn trong bếp, không thể tin nổi sao cô lại thay đổi nhanh đến thế? Đây thật sự là người phụ nữ trước kia sao? Lâm An Nhiên thu dọn bát đũa, nghĩ đến chuyện trong nhà sắp cạn lương thực, nên mua thêm chút gì đó.
Lương thực trong không gian đã chín nhưng tự dưng mang ra sẽ bị nghi ngờ. Cô liếc nhìn Cao Nhị Sơn đang ăn trong sân, rồi rảo bước ra khỏi bếp. Khi anh ta vừa ăn xong, chuẩn bị đem bát đi, Lâm An Nhiên nói: “Gạo và bột trong nhà sắp hết, cũng chẳng còn rau, anh xem...”
Cao Nhị Sơn ngạc nhiên nhìn cô: “Trước giờ cô có bao giờ nấu ăn đâu, trong nhà cũng chẳng dự trữ gì.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








