Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

80, Nữ Bác Sĩ Tái Hôn Quân Nhân, Chồng Trước Cầu Xin Tha Thứ Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Hai người kia hoảng hốt, vội lấy chăn che thân, một phần đắp cho cô gái kia, phần còn lại quấn lấy hắn.

Lâm An Nhiên lạnh lùng cười, từ phía sau rút ra con dao bếp, lưỡi dao sắc bén lấp lánh dưới ánh nến.

“Mấy người nói xem con dao này nên chém vào đâu? Cào nát mặt ả ta? Hay là hạ bộ của anh?” Nói rồi bước từng bước tiến về phía hai người.

Hai người kia trần như nhộng, chẳng dám ra ngoài, co ro trốn trong chăn, run lẩy bẩy. Dù Cao Nhị Sơn là chồng của nguyên chủ nhưng dám làm chuyện ghê tởm ngay dưới mắt cô, Lâm An Nhiên thật sự tức giận, muốn cho họ một bài học.

Thấy cô cầm dao tiến tới, Cao Nhị Sơn vội vàng bật dậy: “Lâm An Nhiên, cô muốn chết hả?”

Vừa nói vừa đứng lên, hạ thân trần truồng, thấy con dao trong tay cô thì hoảng hốt che lấy, ngồi lại lên giường kéo chăn che lại. Run rẩy nhận thua: “Cô... cô đừng lại gần, có gì từ từ nói.”

Lâm An Nhiên nhếch mép, nhướng mày cười lạnh: “Anh nghĩ sao?”

Hắn giơ tay đầu hàng: “Tôi... tôi hứa sau này không thế nữa. Nếu không thì ly hôn! Không liên quan đến cô ta.” Cô gái kia sợ đến đờ người, chùm chăn run lập cập.

Lâm An Nhiên liếc hắn, cười khẩy: “Tình nghĩa vợ chồng sâu đậm quá nhỉ?”

Nói rồi phập một tiếng, dao cắm thẳng xuống bàn. Thấy mục đích đã đạt được, cô rút dao ra: “Hai người sung sướng xong rồi, làm tôi mất vui. Lần sau không đơn giản vậy đâu.” Cô cầm dao lật qua lật lại trong tay, cười nhạt: “Cứ tiếp tục đi! Chết dưới hoa mẫu đơn, làm ma cũng phong lưu mà!”

Nói rồi “rầm” một tiếng đóng cửa, chỉ để lại bóng lưng lạnh lùng.

Hai người kia mồ hôi lạnh túa ra, tưởng sắp mất mạng, hoảng hồn không thôi.

Cao Nhị Sơn gào lên: “Lâm An Nhiên, mày mà rơi vào tay ông, ông cho mày sống không bằng chết!”

Lâm An Nhiên về phòng, giấu dao dưới gối, nghĩ đến việc vừa rồi trút giận thay nguyên chủ, cảm thấy sảng khoái.

Sau khi Lâm An Nhiên rời đi, hai người kia chẳng còn tâm trạng nào. Cao Nhị Sơn ôm chặt người phụ nữ trong lòng, nói: “Có anh ở đây, đừng sợ.”

Trần Diễm, người phụ nữ trong lòng hắn, sợ hãi nói: “Nhị Sơn, An Nhiên kia không phải điên rồi chứ? Dám cầm dao dọa người, trước kia anh nói gì cô ta cũng nghe lời, chắc chắn là có người xúi giục!”

Trần Diễm là góa phụ hàng xóm, chồng cô ta một năm trước đi núi chặt củi, gặp trời mưa, trượt chân ngã chết. Người ta thường nói, cửa nhà góa phụ nhiều thị phi...

Từ đó cô ta hay viện cớ nhờ vả Cao Nhị Sơn, lâu ngày thân thiết rồi thành tình nhân. Bị người trong làng bàn tán cũng chẳng bận tâm, chỉ mong Cao Nhị Sơn cưới mình về làm vợ. Ai ngờ lại chui ra một Lâm An Nhiên, may mà cô ngốc nghếch, hắn cũng chẳng ưa, nên chưa đáng lo.

Cả hai chẳng còn hứng thú gì, mặc lại quần áo, tiễn cô ta về. Cao Nhị Sơn quay lại nằm trên giường, cứ nghĩ mãi về sự thay đổi ở Lâm An Nhiên, rõ ràng rất khác, mà chẳng biết khác ở đâu, trằn trọc mãi không ngủ được.

Lâm An Nhiên nghe tiếng cài then, biết ả đàn bà kia đã rời đi, trong lòng thấy thỏa mãn: “Tưởng tôi dễ bắt nạt à? Dám cưỡi lên đầu tôi, cũng phải xem lại bản lĩnh của mấy người đã!” Khóe môi cong lên, cô chìm vào giấc ngủ với nụ cười mãn nguyện...

Tiếng gà gáy vang lên, Lâm An Nhiên dậy từ sớm, ra sân bắt đầu chạy bộ: “Một hai một! Một hai một...”

Cao Nhị Sơn nghe tiếng ồn ào ngoài sân, tức giận mở toang cửa...

Có tiếng quát ầm lên: “Lâm An Nhiên, sáng sớm mày phát điên gì vậy hả, không cho ông ngủ...”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc