Ánh nhìn của Phùng Mạn dường như bị ánh nắng nung đỏ, làm Trình Lãng dưới lầu bỗng ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau qua khoảng cách tầng hai. Phùng Mạn giật mình thu người lại, vội thay quần áo chuẩn bị xuống lầu, chỉ để lại phía sau một lớp rèm khẽ lay động.
Nhà ăn khách sạn có bán bữa sáng, cháo đậu xanh ba hào một bát, hai cái màn thầu năm hào, mùi vị cũng tạm ổn. Đang ăn sáng, Phùng Mạn liếc thấy có người đàn ông mặc sơ mi xám ngồi vào bàn ở xa, rồi thản nhiên hỏi nhỏ Trình Lãng: “Không tóm được tại trận à?”
Trình Lãng khẽ nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên gương mặt cô, mang theo sự dò xét và tìm hiểu.
Phùng Mạn cười khẽ: “Tối qua không phải anh mượn cớ em để đánh lạc hướng, rồi ra ngoài theo dõi à? Cái xe đó bám theo mình cả ngày, còn mò tới tận nhà nghỉ này, chẳng phải đang nhắm vào lô hàng của anh sao?”
Trình Lãng nhướng mày: “Em quan sát khá đấy.”
Phùng Mạn từ nhỏ sống với bà ngoại, trẻ mồ côi lại là con gái, từng bị bắt nạt đủ đường, mấy trò vặt vãnh cũng từng thấy qua. Vừa nghi xe bị theo đuôi, lại thấy thái độ Trình Lãng thay đổi đột ngột, cô lập tức đoán ra được phần nào.
Hai người không nán lại khách sạn lâu, Phùng Mạn cũng không moi thêm được thông tin gì từ miệng Trình Lãng, chỉ thấy anh vẫn bình thản tiếp tục lên đường, xem ra dù không bắt quả tang, anh cũng đã có dự tính trong đầu.
Xe tải lam nổ máy, chạy thẳng vào quốc lộ. Không bao lâu sau, chiếc xe tải quân dụng màu xanh lá lại xuất hiện trong gương chiếu hậu. Ánh mắt Phùng Mạn sáng lên.
“Hắn lại bám theo rồi.”
“Ừ.”
Hai người chẳng nói gì nhiều nhưng vào khoảnh khắc ấy lại vô cùng ăn ý.
Từ thôn Cửu Sơn đến thành phố Mặc Xuyên, đường dài hơn hai nghìn cây số, mà quốc lộ thời này đâu có bằng phẳng như sau này, lồi lõm khó đi, nhiều đoạn còn phải vòng tránh, tốc độ bị hạn chế. Vậy nên đường xa, lại cứ dừng dừng chạy chạy, cũng tiện cho quan sát thêm.
Khoảng hai giờ rưỡi chiều, xe dừng lại nghỉ giữa chặng. Trạm dừng quốc lộ thời này chưa phát triển đầy đủ như sau này, chỉ có vài dịch vụ cơ bản: vá xe, sửa xe, tiếp nước... còn mấy thứ như nhà hàng hay cửa hàng thì tuyệt nhiên không có.
Lần đầu tiên Phùng Mạn đặt chân vào trạm dừng năm 1988, xem như trải nghiệm tiền thân của khu dịch vụ hiện đại sau này.
Khu này quanh quẩn toàn rừng núi, không hàng quán gì, ăn uống thành vấn đề. May mà trước lúc đi đã chuẩn bị ít đồ khô, Phùng Mạn xách túi vải xuống xe, hào phóng chia sẻ: “Em có mua mạch nha sữa với bánh quy, lát nữa xem mượn được nước nóng không.”
Khi Trình Lãng quay lại, Phùng Mạn đang bị gọi ra mảnh đất trống phía sau trạm. Chỉ thấy anh xách theo một con thỏ rừng, dao nhỏ lướt qua điêu luyện: cắt tiết, lột da, mổ bụng, rửa sạch... Những ngón tay thon dài lướt nhanh, cơ tay săn chắc nổi lên mỗi khi dùng lực toàn thân toát lên khí chất từng trải, thành thạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

