Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

80, Khu Quặng Mỏ Có Một Đại Mỹ Nhân Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Chỉ cần nói thế là đủ để dọa cô bỏ đi. Giọng anh trầm khàn, vang lên giữa tiếng xe cán qua đường vang vọng không xa, Phùng Mạn quả thực hơi ngỡ ngàng người này sao tự dưng...

Nhưng đúng lúc ấy, cô liếc thấy chiếc xe tải màu xanh quân đội vừa lướt qua ban nãy, lập tức hiểu ra điều gì đó. Môi cong lên, ánh mắt sáng rỡ: “Được thôi, mở một phòng, em ở với anh.”

Tiếng bước chân trầm ổn của đàn ông vang lên sau lưng, Phùng Mạn nghe thấy anh đang làm thủ tục ở quầy lễ tân, quả nhiên chỉ lấy một phòng. Đợi Trình Lãng cầm chìa khóa xong, cô lặng lẽ theo sau lên lầu.

Phòng 206 nằm chính giữa hành lang, phòng hơi cũ nhưng dọn dẹp khá sạch sẽ. Phùng Mạn đảo mắt nhìn quanh, tạm hài lòng. Thậm chí tiền phòng cũng do Trình Lãng trả, cô lại tiết kiệm được một khoản.

“Em đúng là yên tâm thật đấy?” Trình Lãng rõ ràng đã bắt được tia đề phòng ngạc nhiên trong mắt Phùng Mạn khi anh vừa đề xuất chỉ lấy một phòng. Nhưng vẻ cảnh giác ấy lại biến mất quá nhanh.

“Dĩ nhiên rồi.” Phùng Mạn đặt túi vải xuống, tiện tay xách bình nước nóng dưới chân tường đưa cho anh: "Chúng ta định hôn từ nhỏ, chẳng khác gì cặp chưa cưới. Giờ ra ngoài, tình thế ép buộc, ở chung phòng cũng đâu có gì to tát.”

Vừa nói, cô vừa nhìn anh đầy chăm chú. Cuối cùng, vẻ mặt rắn rỏi của Trình Lãng cũng có chút nứt rạn. Phùng Mạn nén ý cười, tiếp tục trêu chọc: “Em còn chẳng sợ, anh sợ gì? Với lại anh đẹp trai, dáng chuẩn, vai rộng eo thon chân dài, đúng gu em, em đâu có lỗ...”

Người đàn ông trước mắt cuối cùng cũng không giữ nổi vẻ điềm tĩnh thường ngày. Đôi mắt sâu thẳm như nổi sóng, ánh nhìn dao động như thể lần đầu tiên thật sự nhìn thấy người con gái luôn miệng gọi mình là "chồng chưa cưới" này: “Em...”

Phùng Mạn nghe thấy tiếng sập cửa, vội vàng gọi với theo: “Nhớ lấy nước nóng rồi mang về nhé, đừng đi nhầm chỗ!” Nghĩ đến cảnh lúc nãy ở dưới sảnh bị anh dọa cho một trận, Phùng Mạn lập tức thấy hả dạ. Ai trêu ai, còn chưa biết đâu!

Quả nhiên, tối hôm đó, đúng như cô đoán, Trình Lãng không quay về ngủ trong phòng. Đợi đến khi bên ngoài hoàn toàn yên ắng, anh lặng lẽ rời đi, chỉ để lại một câu lạnh nhạt: “Tự khóa cửa cẩn thận.”

Phùng Mạn độc chiếm chiếc giường đôi trong phòng, có lẽ đây là đêm đầu tiên kể từ lúc xuyên không đến giờ cô ngủ ngon đến thế. Sáng sớm, ánh mặt trời bị rèm cửa bị gió thổi tung chia thành từng mảng sáng tối, vài tia sáng lọt vào, lấp lánh nơi khóe mắt đuôi mày, soi lên khuôn mặt yên bình khi ngủ của cô.

Bị ánh nắng gọi dậy, cảm giác đúng là quá tuyệt. Phùng Mạn lưu luyến chẳng muốn rời giường nhưng vẫn nhớ đến chuyện dưới lầu.

Cô lẹp xẹp mang dép ra cửa sổ, vừa cúi đầu nhìn xuống, đã thấy người đàn ông đang đứng cạnh chiếc xe tải màu lam, tay cầm điếu thuốc, ánh mắt lại dán chặt vào tấm bạt phủ thùng xe, như đang dò xét gì đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc