Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

77 Ngày Trao Đổi, Ám Dạ Triền Miên Chương 37: Đi Đâu Đấy 1

Cài Đặt

Chương 37: Đi Đâu Đấy 1

Vừa mới ngủ, vậy mà ngủ thẳng tới tận buổi tối.

Sắc trời bên ngoài u ám, Trần Chi nhìn di động một cái, đã là hơn bảy giờ tối, cô một ngày không ăn gì, vậy mà không đói chút nào.

Cơ thể chảy nhiều mồ hôi, cảm giác thoải mái hơn nhiều. Trần Chi chống người đứng dậy đi tắm rửa một cái, sau đó đi tới phòng khách ở dưới lầu.

“Cô Trần, bây giờ cô muốn ăn cơm không?” Tuy con người thím Chu lạnh lùng, nhưng không phải là hoàn toàn vô tình.

Trần Chi gật đầu: “Được, làm món gì cho tôi đi.”

Cô không muốn ăn, nhưng mà không ăn gì mà nói, cơ thể sẽ rất suy yếu.

Có lẽ thấy vẻ mặt cô không được tốt, thím Chu nấu cháo cho cô, rất thơm, Trần Chi có chút khẩu vị ăn một bát đầy.

Ăn cháo xong, quả nhiên là con người có chút sức lực.

Hôm nay cô không đến bệnh viện thăm mẹ, nên bây giờ đi thăm.

Cầm túi xách đang định ra cửa, thì gặp Tư Dạ trở về.

“Đi đâu đấy?” Người đàn ông lạnh nhạt liếc cô một cái, tiện tay ném chìa khóa xe lên trên bàn trà.

Không thể không thừa nhận, anh là một người đàn ông trông rất đẹp mắt, cho dù làm động tác bất nhã thế nào, đều vẫn có thể hấp dẫn ánh mắt người khác.

Trần Chi không quay trở về, vẫn đứng ở cửa như cũ.

“Cả ngày hôm nay tôi đã không đến bệnh viện, bây giờ tất phải đi thăm. Tôi sẽ trở về nhanh thôi.”

Người đàn ông mở đôi mắt ra, lười biếng liếc cô một cái, giọng điệu vẫn cứng rắn như cũ: “Tôi nói, không được đi.”

“Đó là mẹ tôi!”

Trần Chi hơi tức giận: “Nếu tôi không đến bệnh viện thăm một lát, mẹ tôi sẽ lo lắng. Tôi chỉ tới đó nhìn một lát, sẽ trở về nhanh thôi.”

Cô hận mình không có khí phách như vậy, đi thăm mẹ mình còn phải ăn nói khép nép trước mặt anh mới được.

Nhưng không hạ thấp người, anh chắc chắn sẽ ngăn cản cô đi, chỉ cần có thể đến bệnh viện thăm mẹ một lát, hạ thấp người thì thế nào.

“Tôi đi cùng với cô.” Tư Dạ đứng dậy, đột nhiên nói.

Trần Chi vội vàng lắc đầu: “Không cần, tôi đi một mình được.”

Nếu anh đi theo mà nói, sẽ bị mẹ cô nhìn ra manh mối, cô lại phải giải thích hai bọn họ có quan hệ gì?

“Được, không cho tôi đi cùng, cô cũng đừng đi.”

“Vì sao anh cứ quyết đi theo tôi tới cùng?”

“Vì sao anh cứ quyết đi theo tôi tới cùng?”

Người đàn ông khoanh tay trước ngực, trầm thấp cười một tiếng.

“Đương nhiên là để mẹ cô biết chuyện giữa tôi và cô.”

Trần Chi không thể tin được nhìn anh, thấy anh không giống như đang nói đùa, cô mới biết người đàn ông này có bao nhiêu tà ác.

Cô được anh bao nuôi, đây là chuyện giữa hai người bọn họ. Anh thế mà hèn hạ đến mức muốn vạch trần cô trước mặt mẹ của cô.

“Anh cố ý.”

“Đúng thế, tôi chính là cố ý.” Không biết mụ già kia phát hiện con gái mình bị người ta bao nuôi sẽ có biểu cảm như thế nào.

Lúc này đây, anh thật sự không kịp chờ đợi muốn biết đáp án.

Trần Chi sợ hãi anh sẽ cưỡng chế kéo cô đi đến bệnh viện, lập tức nói.

“Tôi không đi.” Chuyện cô bị bao nuôi, toàn thế giới đều có thể biết, duy chỉ có mẹ cô và An Dĩ Thần là không thể biết.

Đó là ranh giới cuối cùng của cô, chỉ có như thế, cô mới cảm giác được mình vẫn sạch sẽ.

Không nhìn Tư Dạ nữa, Trần Chi quay người đi lên lầu.

Trên mặt của cô rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại hết sức lo lắng, hôm nay cô không đến bệnh viện, hy vọng mẹ đừng lo lắng cho cô.

Trần Chi lên giường ngủ từ rất sớm, lúc Tư Dạ đi vào, cô còn chưa ngủ, chẳng qua cô giả bộ nhắm mắt lại, làm bộ như chính mình ngủ thiếp đi.

Người đàn ông đi đến nhà tắm tắm rửa, lúc anh ngồi xuống cạnh giường, Trần Chi còn có thể ngửi được mùi hương thơm ngát sau khi anh tắm rửa.

Cô cho rằng anh sẽ nể mặt cô đang ngủ mà buông tha cho cô, ai biết cơ thể của anh từ phía sau dính sát, một đôi tay ngả về phía trước bắt đầu không thành thật.

Cơ thể Trần Chi hơi cứng đờ, nhưng vẫn không mở to mắt.

Tư Dạ cởi áo ngủ của cô ra, tay nắm lấy trước ngực tròn trịa của cô, thề phải làm hơi thở của cô trở nên hổn hển.

Biết mình không giả bộ được, Trần Chi đành phải mở to mắt, nhỏ giọng nói.

“Anh không ngủ được sao?”

Người đàn ông quay người cô lại, thuận thế đè lên trên người cô.

“Đương nhiên phải làm xong ngủ mới ngon.”

“…” Nụ hôn của anh nóng bỏng ập đến, không chút nào cho cô cơ hội phản kháng, Trần Chi đành phải trầm mặc chịu đựng hành động của anh, không phản kháng cũng không nghênh hợp.

Làm một lần mồ hôi dầm dề, cô cảm giác thân thể của mình đã khá hơn rồi.

Bị sốt, quả thật cần đổ mồ hôi mới có thể nhanh chóng hạ sốt, nhưng phương thức đổ mồ hôi này lại khiến cô rất cạn lời.

Vừa rạng sáng hôm sau, cô ăn sáng xong lập tức đi mua một chiếc điện thoại di động, sau đó mới chạy đến bệnh viện.

Vừa nhìn mẹ có quầng thâm mắt nhàn nhạt, trái tim Trần Chi đột nhiên co rút lại, cảm thấy vô cùng khổ sở.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc