Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

77 Ngày Trao Đổi, Ám Dạ Triền Miên Chương 35: Càng Lúc Càng Xa 3

Cài Đặt

Chương 35: Càng Lúc Càng Xa 3

Giữa cô và Tư Dạ chính là giao dịch đôi bên cùng có lợi, cho nên đối mặt với anh, cô không có tình cảm, đồng thời cũng không có oán hận.

Đương nhiên, lúc nghĩ cách rời đi cô cũng không có áy náy.

Phản ứng bình tĩnh của cô khiến cho Tư Dạ càng thêm cảm thấy thất bại, trong mắt của người đàn ông lóe lên vẻ âm tàn, cũng không quản được nhiều như thế, hai tay giữ chặt lấy eo cô, hung hăng đòi hỏi cô.

Bởi vì động tác ngang ngược của anh mà Trần Chi đau đến mức sắc mặt trắng bệch, hai tay cô giữ chặt bờ vai anh, cắn răng không phát ra một chút âm thanh gì.

Tư thế không ngừng thay đổi, hai tay Trần Chi lại nắm ở bên mép bồn tắm, đầu ngón tay chuyển sang màu trắng bệch, nhưng cô vẫn không nhận thua.

Hai mắt Tư Dạ hung ác nham hiểm, trong mắt không có một chút kích tình nào mà chỉ có tức giận và thất bại.

Anh đưa tay nắm cằm của cô, giọng nói lạnh lẽo.

“Há miệng cho tôi!”

Không, cô chết cũng không há miệng, chết cũng không phát ra âm thanh nào.

Trần Chi cắn thật chặt răng, quả thật không hé miệng.

Sức lực của người đàn ông rất lớn, gần như sắp bóp nát cằm của cô. Thế nhưng cô vẫn luôn không hé miệng.

Anh từ phía sau túm lấy tóc của cô, bắt cô ngẩng đầu lên, cần cổ duyên dáng cũng bị kéo căng thành một đường thẳng.

“Có nghe thấy tôi nói gì không, há miệng cho tôi!” Cô im lặng phản kháng khiến anh vô cùng không thoải mái.

So với anh, Trần Chi càng thêm quật cường hơn, dáng vẻ đánh chết cũng không chịu khuất nhục, Tư Dạ đột nhiên nghĩ đến, tính khí này của cô, trái lại rất thích hợp làm xã hội đen.

Cho dù bị bắt cũng không khai ra đồng phạm.

Mẹ kiếp, sao càng nghĩ càng xa thế.

Trần Chi áp chế những tiếng rên rỉ trong cổ họng, hai tay nắm chặt lấy mép bồn tắm, mười ngón tay trắng bệch, không chút huyết sắc.

Tư Dạ cũng không dễ dàng buông tha cho cô, không ngừng đâm vào trong người cô, mỗi lần đều là thời gian rất dài.

Ngâm ở bên trong nước lạnh, lại là dưới tác dụng kích tình, thân thể Trần Chi nóng lạnh đan xen, vô cùng khó chịu.

Không biết qua bao lâu, Tư Dạ phát tiết xong, toàn thân trở ra, ném Trần Chi đã xụi lơ như vải rách vào trong nước, bản thân mình đi ra phòng tắm.

Nước lạnh lẽo dần dần che kín đầu cô, Trần Chi nín thở, hai mắt trợn tròn nhìn trần nhà, nghĩ thầm cứ thế chết đi như thế cũng tốt.

Chết rồi sẽ không còn cảm giác mệt mỏi như thế nữa, thế nhưng cô lại không nỡ rời khỏi thế giới này, cô không muốn rời khỏi mẹ, cũng luyến tiếc… An Dĩ Thần.

Chậm rãi từ trong nước ngồi dậy, Trần Chi cố gắng chống đỡ đứng lên, đôi chân run rẩy đi ra khỏi bồn tắm.

Quần áo đã bị xé rách, cô đành phải dùng khăn tắm quấn lấy cơ thể, lơ đãng nhìn qua sắc mặt tái nhợt của mình trong gương, đôi môi tím tái của người phụ nữ, cô chật vật nghiêng mặt sang bên khác.

Thì ra lúc này đây dáng vẻ của cô thoạt nhìn không chịu nổi như vậy.

Hít sâu một hơi, Trần Chi đứng thẳng người mở cửa đi ra ngoài, thật bất ngờ, trong phòng ngủ không có bóng dáng Tư Dạ.

Dưới lầu truyền đến tiếng động cơ xe, chắc hẳn anh vừa ra cửa.

Như thế cũng tốt, hiện tại cô không muốn đối mặt với anh.

Mệt mỏi nằm trên giường, Trần Chi kéo chăn che kín người, ngay cả tóc cũng chẳng thèm sấy, cứ thế nặng nề nhắm mắt lại.

Thể xác và tinh thần của cô quá mệt mỏi, nhưng cô một chút cũng không ngủ được.

Cô không hối hận chuyện làm người phụ nữ của Tư Dạ, nhưng cô lại mâu thuẫn không muốn xảy ra chuyện như vậy.

Dù sao mỗi một người phụ nữ đều hy vọng có được một cuộc sống thật hạnh phúc, mà không phải là cuộc sống u ám khó chịu.

Tối nay, Trần Chi ngủ rất không yên ổn, nhiều lần tỉnh lại từ cơn ác mộng.

Đầu của cô rất đau, cơ thể nóng lên, cô biết mình sốt rồi.

Cô cho rằng trời sáng tình hình sẽ đỡ hơn một chút, lại không nghĩ đến bệnh tình nghiêm trọng hơn, cô muốn thức dậy, nhưng đầu đau nhức, chỉ có thể nằm yên không nhúc nhích.

Tư Dạ cả một đêm chưa về, thím Chu – quản gia của biệt thự lại không lên gõ cửa, đương nhiên không ai phát hiện ra chuyện cô bị bệnh.

Trần Chi rất khát nước, ngay cả việc muốn uống một cốc nước cũng không có người giúp, cô chỉ có thể thở dài, tiếp tục nằm trên giường.

Lúc còn nhỏ, cô rất sợ bị ốm, không riêng gì phải bỏ tiền khám bệnh, còn chưa nhất định có người chăm sóc cho cô.

Sức khỏe của mẹ cô vẫn luôn không tốt, bình thường đều dựa vào dạy bọn nhỏ đánh đàn dương cầm để kiếm tiền sinh hoạt phí, mỗi lần dạy xong, bà ấy đều mệt đến mức lên giường nằm.

Nếu như Trần Chi bị bệnh, bà ấy nhất định không dư thừa tinh lực chăm sóc cho cô.

Vì thế cô vẫn luôn không để cho mình bị bệnh, bảo vệ sức khỏe rất tốt.

Hiện tại trưởng thành lại ở trong phòng của người khác, bị bệnh cũng không ai chăm sóc.

Trần Chi đột nhiên cảm giác được mình thật cô đơn, là một loại tâm hồn cô đơn.

Cô rất sợ hãi cảm giác cô đơn, nhưng lại quen thuộc với cảm giác này.

Cuộn người lại, cô ép mình không được suy nghĩ linh tinh, chỉ cần ngủ một giấc, chờ đến khi thức dậy thì mọi chuyện đều sẽ qua…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc