Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ thống nói tôi công lược nhầm người rồi Chương 20: Tô Tỉnh Tỉnh quay lại

Cài Đặt

Chương 20: Tô Tỉnh Tỉnh quay lại

Chương 20: Tô Tỉnh Tỉnh quay lại

"Có phải ta nghe nhầm không? Sao lại có cảm giác như nghe thấy giọng của Tô Tỉnh Tỉnh, mà giọng nói này lại không phải vang lên từ trong đầu ta."

Hạ Đường nhìn một vòng, xác định xung quanh không có ai, cô mới ngồi lên giường lần nữa.

[Ký chủ.]

Không phải nghe nhầm! Đúng là Tô Tỉnh Tỉnh! Tô Tỉnh Tỉnh trở về rồi!

Hạ Đường lại đứng lên: "Chỉ là giọng nói này..."

[Ký chủ, cô nhìn phía dưới đi...]

"Tô Tỉnh Tỉnh, mày có thân thể." Hạ Đường cúi đầu nhìn xuống, không biết từ lúc nào dưới chân xuất hiện một con mèo Li Hua trông hơi xấu, mà dường như âm thanh cô nghe được phát ra từ nó.

[Gần đây hệ thống đang sửa bug, vì để trải nghiệm trò chơi tốt hơn nên hệ thống còn tối ưu hóa vài hạng mục.]

"Cho nên mày được tối ưu hóa à!" Hạ Đường nhanh chóng bế Tô Tỉnh Tỉnh lên.

Suýt chút nữa thì quên mất, cô phải nghe được lời giải thích hợp lý cho chuyện này: "Mày nói đi! Vì sao cốt truyện lại thay đổi! Vì sao những người kia lại tấn công Lâm Dương!"

[Ký chủ, đau đau đau...]

Một con mèo sao có thể thoát khỏi nanh vuốt của con người? Hơn nữa Hạ Đường còn túm nó như thế.

[Ta, ta, ta... Nói, đây là bug của hệ thống, chờ chúng ta sửa xong đã không còn kịp nữa rồi.]

"Mày đừng lấy bug của hệ thống ra nói nữa, hệ thống của người ta xảy ra vấn đề thì thông báo từ sớm, còn mày thì sao? Biến mất! Mạng của bách tính Lâm Dương không phải mạng à? Bọn mày còn là người sao?"

Hạ Đường không hề có ý định buông tay, Tô Tỉnh Tỉnh đau đến mức kêu meo meo.

[Ta chỉ truyền đạt nhiệm vụ thôi, chuyện đã xảy ra rồi không thể nào thay đổi được.]

Hạ Đường nghe vậy càng tức giận hơn, trừng mắt nhìn Tô Tỉnh Tỉnh trong tay. Chuyện đã xảy ra không thể nào thay đổi là ý gì? Nơi này chính là thế giới xuyên sách, chuyện phát triển thế nào chẳng phải do hệ thống của bọn họ quyết định sao.

[Khoan, khoan, khoan... Ta còn chưa nói xong mà! Mặc dù không thể thay đổi nhưng chúng ta có đền bù!]

"Nói tiếp đi."

[Tiếp theo sẽ phát hiện mỏ than lớn ở Lâm Dương, mà trong mười năm tiếp theo sẽ mưa thuận gió hoà. À đúng rồi, ba ngày sau Nhạc Hổ Sơn sẽ bị diệt, không còn ai sống sót.]

"Chỉ như thế thôi à?" Mặc dù trong giọng nói có vẻ không vừa ý nhưng Hạ Đường vẫn thả lỏng tay.

[Vẫn còn, vẫn còn... Chúng ta đảm bảo sau này sẽ không để xảy ra chuyện tương tự nữa!]

Hạ Đường buông tay ra, đặt Tô Tỉnh Tỉnh xuống đất. Đã không thể thay đổi vậy thì đền bù như thế là kết quả tốt nhất. Nhưng những người đã chết kia... Hạ Đường nhớ đến vẫn cảm thấy khó chịu.

Lúc cô đang suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó đè lên chân mình. Cô cúi đầu xuống thấy Tô Tỉnh Tỉnh, trong miệng nó còn đang ngậm một miếng ngọc bội.

Hạ Đường cầm lên nhìn sơ qua lại không thấy có gì khác lạ, nhưng chắc nó có giá trị không nhỏ: "Bồi thường cho tao à?"

[Miếng ngọc bội này dùng để chứng minh thân phận con cháu Hạ gia, sau này có thể sẽ có tác dụng lớn, ký chủ hãy cất kỹ.]

"Cho nên tao không được đền bù à?"

"Mày biết mấy hôm nay tao thế nào không? Suýt chút nữa tao đã nghĩ mình sẽ ở lại đây mãi mãi!"

Ký chủ trở nên nhỏ nhen như thế từ khi nào vậy? Tô Tỉnh Tỉnh nghĩ đến cổ của mình, vội nhảy ra xa: [Ta... Ta chính là sự đền bù lớn nhất cho ký chủ! Ta sẽ cố gắng trợ giúp cô hết mình!]

"Mày nói câu này rất nhiều lần rồi."

Lúc đang định nói tiếp, Tô Tỉnh Tỉnh đột nhiên có cảm giác nguy hiểm đang đến gần, nhưng muốn chạy thì đã muộn.

"Con mèo con!" Không biết Uông Chính Ngọc xuất hiện từ đâu, nhanh chóng ôm Tô Tỉnh Tỉnh vào lòng: "Đáng yêu quá!"

"Ấy... Ngọc Nhi à, con có chắc con mèo này đáng yêu không?" Hạ Đường nhìn Uông Chính Ngọc, dường như thằng bé rất hứng thú với Tô Tỉnh Tỉnh.

[Ký chủ, cứu ta!]

Tô Tỉnh Tỉnh vừa giãy dụa vừa nhìn Hạ Đường với ánh mắt cầu cứu, xem như nó đã hiểu rõ, thế này sao gọi là tối ưu hóa hệ thống chứ, đây chính là khởi đầu cho kiếp nạn của nó.

"Không sao, chẳng phải chỉ ôm một cái thôi sao? Ngọc Nhi của chúng ta chưa từng nhìn thấy động vật nhỏ khác ở trong trại, có phải không Ngọc Nhi?"

"Ừm! Mẹ nhỏ, mèo này của người từ đâu ra thế? Chúng ta nuôi nó được không?" Uông Chính Ngọc cảm thấy nửa câu đầu của mẹ nhỏ rất kỳ lạ, nhưng mèo trong tay đã thu hút hết sự chú ý của thằng bé.

[Ký chủ...]

Đột nhiên Hạ Đường cảm thấy Tô Tỉnh Tỉnh hơi đáng thương, vất vả lắm mới có thân thể nhưng có thể sẽ bị thiến. Mặc dù nó không có tác dụng gì lớn, nhưng chắc chắn sau này không thể thiếu đặc quyền được, bây giờ không thể bị đứa nhỏ chơi hư được. "Ngọc Nhi muốn chơi với mèo con sao?"

"Muốn!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc