Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ thống nói tôi công lược nhầm người rồi Chương 19: Mẹ nhỏ bắt nạt con

Cài Đặt

Chương 19: Mẹ nhỏ bắt nạt con

Chương 19: Mẹ nhỏ bắt nạt con

Hai ngày sau.

"Thám tử phía trước đến báo còn năm dặm nữa quan binh triều đình sẽ vào thành."

"Báo với mọi người thu dọn đồ đạc chuẩn bị trở về."

Quan binh và thổ phỉ sao có thể bắt tay nói chuyện được, nếu bây giờ không đi thì lát nữa sẽ bị những quan binh kia chặn lại ở trong thành.

Uông Chính Ngọc kéo cánh tay của Hạ Đường, ngửa đầu hỏi: "Mẹ nhỏ, chúng ta đi đâu thế?"

"Về nhà, chẳng phải con muốn trở về sao? Nếu con không về thì ở lại nơi này đi."

"Mẹ lớn! Mẹ nhỏ bắt nạt con!" Uông Chính Ngọc hất tay ra, ồn ào chạy về phía Giang Y.

"Nhóc con này, ta bắt nạt con khi nào! Con nói bậy!" Hạ Đường không chịu thua, giọng nói còn lớn hơn thằng bé.

Giang Y khẽ cười ôm Uông Chính Ngọc, nói vài câu ấu trĩ.

Sau khi về trại, Hạ Đường có nhiều việc hơn, đó chính là chăm sóc thằng bé. Người trong trại ai cũng có việc phải làm, chỉ có nàng là không có, cho nên nhiệm vụ này chỉ có thể do nàng đảm nhận.

"Ngọc Nhi, đến đây, đến đây." Hạ Đường cười xấu xa ngoắc ngoắc Uông Chính Ngọc.

"Làm gì thế?" Mặc dù không muốn nhưng Uông Chính Ngọc vẫn ngoan ngoãn chạy đến trước mặt Hạ Đường.

"Mẹ nhỏ nhờ con một chuyện, con lén đi vào đình viện nhỏ kia, đi xem trại chủ của chúng ta trông thế nào."

"Sao người không đi?"

"Ngọc Nhi ngoan." Hạ Đường ôm thằng bé ngồi lên chân mình, vừa xoa mặt thằng bé vừa nói: "Con nhỏ nhắn, những người kia không phát hiện ra con. Chờ sau khi xong việc, ta làm mứt quả cho con ăn nhé?"

Thằng bé nghĩ lâu rồi mình chưa ăn mứt quả, vì thế liếm môi, hưng phấn nhảy xuống khỏi đùi của Hạ Đường: "Vậy người không được gạt con! Ngoéo tay!"

Trước khi hệ thống sửa xong, cô không làm gì được cả. Còn chuyện vì sao lại bảo Uông Chính Ngọc lén đi xem trại chủ...

Cô đã thử đến đình viện nhỏ kia rất nhiều lần nhưng không vào được, người trại chủ kia cũng không đi ra. Hạ Đường còn hoài nghi trại chủ đang ở cữ, nếu ở cữ cũng nên đi ra rồi chứ.

Bảo Uông Chính Ngọc đi vào trước hết là xác nhận trại chủ có ở trong trại không, thứ hai là xem hắn có đẹp trai hay không, nếu đẹp trai thì không lỗ.

"Mẹ nhỏ! Mẹ nhỏ!"

Trong lúc mơ mơ màng màng cô cảm giác có người đang nói chuyện, vừa mở mắt ra phát hiện là Uông Chính Ngọc, thì ra không biết cô dựa vào cửa ngủ gục từ khi nào.

"Sao rồi sao rồi? Đã gặp trại chủ chưa."

"Gặp rồi." Cậu bé thuận thế ghé vào lòng Hạ Đường, như muốn được khen ngợi.

"Đẹp trai không... Không phải, dáng dấp... Có đẹp không? Có tuấn tú không?"

Uông Chính Ngọc nghĩ đến chuyện đã ước hẹn với người nào đó, gật đầu: "Đẹp, trại chủ rất đẹp! Mẹ nhỏ có muốn lén đi vào nhìn một chút không?"

"Không được không được, ta không đi được." Hạ Đường nghe Uông Chính Ngọc nói thế, cuối cùng cũng thả lỏng. Bây giờ cô không vội, dù sao sau này còn rất nhiều cơ hội gặp gỡ.

Giờ phút này, trong đầu Hạ Đường tràn ngập bong bóng màu hồng, cảnh tượng Mary Sue kia đã diễn ra mấy lần.

Đứa bé còn nhỏ không biết sợ là gì, hoặc có lẽ thằng bé vốn không sợ người trong trại này.

Uông Chính Ngọc tùy tiện đi về phía cửa, nhưng người ở cửa lại cản cậu bé lại.

"Hừm! Nơi này không phải nơi một đứa bé như con nên tới, đi nơi khác chơi đi."

"Mẹ lớn gọi con đến! Chẳng lẽ ngài không nghe lời mẹ lớn luôn sao?"

Uông Chính Ngọc cáo giả oai hùm, khi thốt ra lời này đã dọa sợ hai người canh cửa. Bọn họ nhìn nhau, sau đó một trong hai người xoay người vào trong.

Không bao lâu sau, người kia gọi Uông Chính Ngọc vào.

Trên đường đi, Uông Chính Ngọc hết nhìn đông lại nhìn tây, vừa đến đây hai ngày, thằng bé đã chạy khắp cả ngọn núi, dường như chỉ chưa đi vào nơi này. Lần đầu tiên tới đây nên hơi tò mò, đương nhiên càng tò mò hơn về người trại chủ mà mẹ nhỏ nói. Chẳng phải chuyện trong trại do mẹ lớn quyết định sao? Sao bây giờ lại thêm một trại chủ nữa?

"Ngọc Nhi, con đang tìm gì thế?"

"Mẹ lớn!" Sau khi thấy rõ người nói, Uông Chính Ngọc vội chạy đến ôm chân Giang Y: "Mẹ nhỏ bảo con đến lén nhìn trại chủ."

Trong chớp mắt, thằng bé đã "bán" mẹ nhỏ của mình.

"Vậy con... Thấy được chưa?"

"Vẫn... Vẫn chưa." Uông Chính Ngọc buông tay ra, ngửa đầu nhìn Giang Y: "Nơi này vốn không có trại chủ."

Giang Y ôm Uông Chính Ngọc đi ra ngoài, vừa đi vừa hỏi: "Ồ... Vậy Ngọc Nhi cảm thấy trại chủ ở đâu?"

"Mẹ lớn, con không ngốc." Uông Chính Ngọc khẽ nói bên tai Giang Y: "Tất cả mọi người nghe theo người, cho nên ở đây người là lớn nhất, mẹ nhỏ quá ngốc."

Ngay cả tên tiểu quỷ này còn biết, Hạ Đường lại không biết. Cũng đúng, nàng giấu Hạ Đường mà.

"Ngọc Nhi ngoan, đây là bí mật nhỏ giữa hai chúng ta, chúng ta không nói với mẹ nhỏ có được không?"

"Vâng..." Uông Chính Ngọc vờ suy nghĩ một lúc: "Chúng ta chơi trò chơi với mẹ nhỏ sao?"

"Đúng thế, vậy Ngọc Nhi biết khi trở về nên nói gì không?"

Thằng bé tự tin: "Đương nhiên biết! Ngọc Nhi rất thông minh!"

Qua một thời gian ngắn nữa, nàng sẽ nói với Hạ Đường, bây giờ không phải lúc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc