Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Viết xong, Tang Du đưa tờ cắt đứt quan hệ cho các vị một bác lớn.
Các bác thở dài, ký tên.
Thẩm Hòa Bình cũng tiến lên, ký tên mình, rõ ràng là muốn chống lưng cho Tang Du.
Từ giờ phút này, Tang Du không còn là con gái nhà họ Tang, mà là con dâu trưởng của nhà họ Thẩm.
Tang Kiến Bang, Đổng Quế Cầm và Tang Kiều dưới sự ép buộc của Tang Du cũng đã ký tên.
Tang Du cất kỹ tờ cắt đứt quan hệ: "Bố, chúng ta đi thôi."
"Được." Thẩm Hòa Bình đáp lời, quay đầu nhìn Tang Kiến Bang một cái, rồi dẫn Tang Du rời đi.
Tang Du không quay đầu lại mà bước ra khỏi từ đường.
Tang Kiến Bang và Đổng Quế Cầm theo bản năng đuổi theo hai bước, họ biết sau hôm nay, Tang Du thật sự sẽ không nhận họ nữa.
Trước đây dù họ không coi trọng Tang Du, nhưng Tang Du vẫn là cốt nhục của họ.
Bây giờ...
Tất cả sự không nỡ và đau buồn của hai người đều trào dâng.
"Bố mẹ." Tang Kiều đuổi theo hai bước thì ngã xuống đất.
Bước chân Tang Kiến Bang và Đổng Quế Cầm dừng lại, họ vẫn quay người trở lại đỡ Tang Kiều dậy...
Tang Du đi đến trước cửa nhà họ Tang.
Nhìn những chùm hoa tử đằng leo bên cánh cổng dày nặng, mùa này nở rộ thật đẹp.
Tang Du không chút lưu luyến cùng Thẩm Hòa Bình lên xe.
"Bố, tất cả những thứ mang về từ nhà họ Tang, con muốn lấy danh nghĩa của con và Trắc Nam, một nửa quyên góp cho quân đội, một nửa quyên góp cho chính phủ."
Ngay cả Thẩm Hòa Bình, người đã quen với phong bố bão táp cũng ngây người ra, ông ngẩng đầu nhìn người cảnh vệ đang lái xe.
Người cảnh vệ lập tức xuống xe, đứng cách xe hai mét.
Tang Du không nói sâu hơn, cô không hiểu rõ Thẩm Hòa Bình nhưng cô chắc chắn một người đàn ông có thể đạt đến vị trí cao như vậy, không thể nào là kẻ ngu ngốc.
Thẩm Hòa Bình hít sâu một hơi: "A Du, cảm ơn con đã hy sinh nhiều như vậy vì nhà họ Thẩm, sự cống hiến của con cả bố và mẹ con đều ghi nhớ trong lòng."
Trong lòng Tang Du dâng lên một tia ấm áp, cô nhìn Thẩm Hòa Bình.
"Bố, chúng ta đi quân khu trước rồi đến chính phủ, những người cần liên lạc bố hãy cứ liên lạc đi, xử lý xong chuyện này còn phải đến tòa soạn báo một chuyến nữa."
"Được." Thẩm Hòa Bình cũng là người quyết đoán, một khi đã đưa ra quyết định ông sẽ làm ngay, ông lập tức gọi cảnh vệ, thông báo xe phía sau đi theo rồi thẳng tiến đến quân khu.
Xe dừng trước cổng quân khu.
Thẩm Hòa Bình xuống xe.
"A Du, con đợi ở đây một lát, bố đi gọi người."
"Vâng ạ."
"Con ngoan, đợi bố nhé." Thẩm Hòa Bình an ủi vỗ vai Tang Du, rồi sải bước vào quân khu.
Một giờ sau.
Thẩm Hòa Bình cùng Tang Du hoàn tất thủ tục quyên tặng. Các lãnh đạo quân khu đều bắt tay Tang Du, khen ngợi cô là một đồng chí tốt.
Tang Du chỉ cười nói: "Tôi là người của gia đình quân nhân. Chồng tôi là một quân nhân ưu tú, tôi tự hào về anh ấy. Tôi cũng hy vọng có thể góp chút sức mọn của mình cống hiến cho những quân nhân ưu tú khác."
Lời Tang Du nói vô cùng khéo léo. Những người có mặt đều không khỏi xúc động.
Sư trưởng Lý Thắng Lợi bước tới, trịnh trọng chào theo kiểu quân đội với Tang Du. Tang Du vội vàng đáp lại.
Lý Thắng Lợi cười lớn: "Tốt, tốt lắm, đồng chí Tang làm việc thật khéo léo, tư tưởng giác ngộ cao! Lão Thẩm à, Trắc Nam có phúc khí thật đấy!"
"Cảm ơn sư trưởng đã khen ngợi." Thẩm Hòa Bình cười đáp, hôm nay Tang Du đã làm rạng danh gia đình họ.
"Đồng chí Tang, Trắc Nam là lính dưới quyền tôi, tôi mạn phép gọi cô một tiếng cháu dâu. Sau này, có bất cứ việc gì cần quân đội, cần tôi giúp đỡ, cứ việc mở lời." Lý Thắng Lợi trịnh trọng cam kết.
Không chỉ quân đội mang ơn, cá nhân ông cũng ghi nhớ ân tình này. Tang Du trong lòng vui mừng, nhưng ngoài mặt không biểu lộ: "Cháu cảm ơn chú Lý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


