Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đây là giọt nước mắt cuối cùng của nguyên chủ.
Trái tim cô gái ấy thật sự đã hoàn toàn nguội lạnh, không còn chút lưu luyến nào, cơ thể này chính thức thuộc về Tang Du đến từ thế giới khác.
Tang Du ngẩng mắt, giọng điệu trịnh trọng: "Các người không chịu đưa cô ta về bên mẹ ruột, vậy chúng ta hãy đăng báo cắt đứt quan hệ đi."
"Tang Du, con điên rồi! Con còn muốn Kiều Kiều về bên người đàn bà độc ác đó sao, con rõ ràng biết ở đó sẽ sống những ngày tháng thế nào! Sao con lại độc ác như vậy!"
"Bà Tang!" Tang Du lạnh lùng quát: "Những ngày tháng như vậy, tôi đã trải qua mười tám năm!"
Môi Đổng Quế Cầm run rẩy, bà ta biết lời mình vừa nói đã quá đáng nhưng làm sao bà ta nỡ để Tang Kiều chịu khổ chứ.
Lúc Tang Kiều mới sinh bé tí tẹo, bảo mẫu được mời về cũng không chăm sóc tốt cho con bé.
Bà ta luôn chăm chút, nuôi nấng cô bé lớn lên, nhìn cô bé dần trưởng thành, ngày càng rạng rỡ, ngày càng ưu tú.
Làm sao bà ta nỡ để đóa hồng được bà ta cưng chiều nuôi dưỡng, bị người ta ném vào vũng bùn mà giày vò.
"Hu hu, chị ơi, Kiều Kiều biết lỗi rồi, cầu xin chị, đừng đuổi em về quê, em không nỡ xa bố mẹ." Tang Kiều 'phịch' một tiếng quỳ xuống đất.
Tang Kiến Bang cũng có chút động lòng.
Ông ta chỉ có một cô con gái, tất cả sự cưng chiều đều dành cho Tang Kiều.
Bây giờ bảo ông ta đưa Tang Kiều về quê, ông ta không làm được.
Dù ông ta biết điều này không công bằng với con gái ruột của mình, ông ta vẫn không làm được.
"A Du."
"Cắt đứt quan hệ với tôi hay là đưa Tang Kiều về nhà?" Tang Du trực tiếp cắt ngang lời Tang Kiến Bang.
Cô không muốn nghe những lời khuyên nhủ ngụy biện của họ.
Tang Kiều khóc đến mức suýt ngất đi, tiếng khóc của cô ta từng chút một đập vào trái tim vợ chồng Tang Kiến Bang.
Sự lạnh lùng cứng rắn của Tang Du càng như một chiếc búa tạ, họ hiểu rõ Tang Du không thể nào thân thiết với họ được nữa.
Tài sản đưa cho Tang Du, chẳng qua là để mua sự không truy cứu của nhà họ Thẩm.
Đợi đến khi họ già rồi, Tang Du còn không biết sẽ đối xử với họ thế nào nhưng Tang Kiều thì khác.
Kiều Kiều là người họ nhìn lớn lên, họ hiểu cô ta, cô ta mới là chỗ dựa của họ sau này.
"Vậy thì cắt đứt quan hệ." Đổng Quế Cầm lớn tiếng nói.
Tang Kiến Bang nhắm mắt lại, ngầm đồng ý lời của Đổng Quế Cầm.
Tang Du cười khổ sở, cúi người chào các vị trưởng bối đang ngây người: "Làm phiền các vị trưởng bối nhà họ Tang giúp cháu ký tên chứng thực vào tờ cắt đứt quan hệ."
"Từ giờ phút này, chữ 'Tang' trong tên Tang Du của tôi, chính là chữ 'Tang' trong cây dâu, đời này tôi sẽ không còn bố mẹ người thân."
Tang Du vừa nói xong, Đổng Quế Cầm không kìm được bật khóc nức nở.
Tang Kiều loạng choạng tiến lên ôm lấy Đổng Quế Cầm: "Mẹ ơi, đều là lỗi của con, đều là lỗi của con mà."
Tang Kiến Bang mắt cay xè, tiến lên ôm lấy hai mẹ con.
Tang Du đứng cách họ không xa, cô độc một mình...
Thẩm Hòa Bình lòng dạ ngổn ngang, ông không ngờ Tang Du lại cứng rắn đến vậy, đồng thời ông cũng vô cùng tán thưởng cá tính của cô.
Ân oán rõ ràng, lại có thủ đoạn, nhà họ Thẩm có cô con dâu như này là phúc khí.
Ông tiến lên, nhẹ nhàng vỗ vai Tang Du.
"Con không sao đâu bố." Tang Du miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, cô chầm chậm đi đến trước bàn, cầm bút, tự tay viết xuống tờ cắt đứt quan hệ.
Trên tờ cắt đứt quan hệ viết rõ ràng, nhà họ Tang không chịu đưa con gái nuôi đi, con gái ruột lòng khó yên, hai bên tự nguyện đoạn tuyệt quan hệ thân thuộc.
Sau này, bố mẹ Tang sinh lão bệnh tử đều do Tang Kiều chịu trách nhiệm, không còn liên quan gì đến Tang Du nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


