Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tuy cô chưa nhìn kỹ vết thương của hai người kia, nhưng nghe giọng nói yếu ớt của họ là biết họ bị thương nặng.
Mà họ lại bị thương vì cứu người. Tang Du quyết định ra tay cứu giúp.
“Không đi à?” Anh Ngũ cau mày.
“Hai người bên trong bị thương không nhẹ, tôi là thầy thuốc, có thể xem cho họ.” Tang Du quay người nói.
“Thật sao, vậy thì tốt quá!” Tên đàn em gác cổng- Cẩu Tử, xúc động đến mức suýt vươn tay kéo tay Tang Du.
Tang Du gật đầu, nhưng vẫn đứng yên.
Anh Ngũ nhìn cô: “Được, cảm ơn cô.”
Tang Du lúc này mới đi vào phòng. Anh Ngũ và Cẩu Tử cũng đi theo vào, thấy hai người nằm trên giường đã hôn mê, sắc mặt cả hai đều thay đổi.
“Anh Đại Vương, anh Tiểu Vương!” Cẩu Tử lao tới định đỡ người.
“Đừng động vào, tránh gây thêm chấn thương.” Tang Du lập tức lên tiếng ngăn cản.
Cẩu Tử giơ hai tay lên, vội vàng né sang một bên, sợ làm vướng tay.
Tang Du trước tiên kiểm tra người có vẻ bị thương nặng hơn: “Chấn động não nhẹ, gãy hai xương sườn.”
“May mắn là xương sườn không đâm vào nội tạng.”
“Có thể điều trị. Tôi sẽ kê đơn, các anh tìm được thuốc không?”
“Được.” Anh Ngũ đáp lời.
Cẩu Tử lập tức đi tìm giấy bút. Nhân lúc đó, Tang Du lại đi kiểm tra cho người bị thương còn lại…
“Lách bị vỡ mà vẫn tự đi bộ về được, khả năng chịu đau không tồi.” Tang Du lạnh nhạt nói, đoạn cô lấy hộp kim châm bạc ra.
Chất liệu cổ kính, vừa cầm lên đã biết là đồ tốt. Tang Du mở hộp, bên trong có 72 cây kim châm được xếp gọn gàng. “Có đèn dầu không?”
“Có,” Tống Kỳ An (Anh Ngũ) đáp lời, Cẩu Tử lập tức đi chuẩn bị.
Tang Du cầm kim châm, nhanh chóng lướt đầu kim và phần thân trước của kim qua ngọn lửa đèn dầu để khử trùng.
“Giúp tôi cởi áo anh ta.” Tang Du nói với Cẩu Tử.
“Được.” Cẩu Tử vội vàng tiến lên, cẩn thận cởi quần áo Tiểu Vương, chỉ để lại chiếc quần lót.
Cẩu Tử cởi xong mới chợt nhận ra, trước mặt là một cô gái, cởi như thế có quá nhiều không.
Tang Du ra hiệu cho Cẩu Tử tránh ra, rồi cô tiến lên, châm kim dứt khoát.
Đầu tiên cô chọn Tam âm giao, Huyết hải thuộc kinh Tỳ, tiếp đó là Nội quan, Thần môn để cố tim và chống choáng, sau cùng là Bách hội, Khí hải, Quan nguyên…
Tang Du bận rộn một lúc lâu mới rút kim.
“Phải nằm nghỉ ít nhất hai tuần. Tôi sẽ kê thêm một đơn thuốc cầm máu, uống đúng giờ, hai tuần sau có thể đến bệnh viện kiểm tra lại.”
“Sau khi anh ta tỉnh lại, cứ mỗi giờ phải hít thở sâu và chậm 5-10 lần, dù đau cũng phải kiên trì, nhưng đừng tập quá mức, cái gì quá cũng không tốt.”
“Còn người bị gãy xương sườn, cứ uống thuốc đúng giờ và cố gắng nằm yên. Anh ta còn trẻ, xương sẽ từ từ lành lại.”
Cẩu Tử đã chuẩn bị sẵn giấy bút, Tang Du nhận lấy và kê đơn thuốc.
“Đại hoàng chế, Đào nhân, Hồng hoa, Đương quy, Sài hồ, Thiên hoa phấn, Xuyên sơn giáp có thể thay thế bằng Thổ miết trùng hoặc Tự nhiên đồng, Cam thảo.”
“Đây là đơn thuốc dùng trong một tuần.”
“Các anh có bác sĩ riêng, cứ dựa theo sự hồi phục của anh ta mà điều chỉnh đơn thuốc.”
Tang Du viết xong, đưa đơn thuốc cho Cẩu Tử.
“Cảm ơn cô. Tôi tên là Tống Kỳ An, mọi người gọi tôi là anh Ngũ.” Tống Kỳ An tự giới thiệu.
Tang Du không đáp lời, cô không có ý định tiết lộ danh tính của mình.
Tống Kỳ An cũng không bận tâm, anh ta lấy ra một miếng vàng nhỏ: “Đây là tiền khám bệnh của cô.”
Tang Du nhận lấy, quay người dứt khoát rời đi.
Cẩu Tử tiến lên” “Anh Ngũ, em có cần theo dõi cô ta nữa không?”
“Không cần nữa.” Tống Kỳ An nhìn bóng lưng Tang Du khuất dần, mắt hơi nheo lại, quả nhiên là một người không hề đơn giản.
Khi Tang Du về đến nhà, Khương Uyển Duyệt đã ngủ rồi.
Thẩm Trắc Nam vẫn còn thức, cô vừa vào phòng anh đã ngửi thấy mùi máu tanh.
Có chuyện gì thế? Người phụ nữ đó bị thương sao?
Thẩm Trắc Nam lo lắng trong lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


