Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tang Du đã thu dọn xong đồ đạc của riêng mình.
Về phần Thẩm Trắc Nam, ngoài quần áo ra, Tang Du không động đến bất cứ thứ gì khác. Hai người họ chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, nên những vật dụng riêng tư của anh, cô vẫn nên để Khương Uyển Duyệt thu xếp.
Sau bữa tối, chị Trần về nhà. Thư ký Chu đến lấy danh sách mua sắm đã được Khương Uyển Duyệt sửa lại.
Trước khi anh ấy mang đi, Tang Du nghĩ ngợi rồi thêm vào một chiếc máy may. Trước đây cơ thể cô yếu, những lúc không ở bệnh viện thì cô đọc sách, cũng xem qua vài cuốn về kỹ thuật may vá. Dù cô không quen dùng máy may thời này, nhưng Tang Du luôn cảm thấy mình có thể làm được.
Mười giờ tối.
Tang Du lại một lần nữa lặng lẽ ra khỏi nhà.
Thẩm Trắc Nam có cảm nhận về thời gian, anh biết khi Tang Du ra ngoài. Anh phỏng đoán được đại khái sự việc, vì những ngày này bố không về, mẹ thường xuyên khóc, cộng với thái độ của Tang Du.
Trước đây mọi việc trong nhà bố đều bàn bạc với anh, còn bây giờ…
Haizzz. Thẩm Trắc Nam thở dài trong lòng, cảm giác bất lực không thể làm gì được dù đã cố gắng hết sức thật tồi tệ.
Sân nhỏ của anh Ngũ trong chợ đen.
Tang Du vẫn hóa trang như hôm qua, gõ cửa sân.
Anh Ngũ mở cửa. “Vào đi.”
Tang Du bước vào, hai người lần lượt vào nhà.
Anh Ngũ không nói lời thừa thãi, lấy ra một chiếc hộp, đẩy đến trước mặt Tang Du.
Tang Du mở ra kiểm tra hàng, thuần thục tháo lắp, xem xét đạn dược, xác nhận không có vấn đề, rồi lấy từ trong túi ra hai miếng vàng thỏi nhỏ đưa cho anh Ngũ.
“Giao dịch xong rồi, lần sau có cần thì cứ tìm tôi.” Anh Ngũ nói, không hề hỏi thêm bất cứ điều gì thừa thãi.
Tang Du thích những giao dịch sòng phẳng như vậy, tiền trao cháo múc.
“Tôi muốn một bộ kim châm bằng bạc, tốt nhất là loại được truyền lại từ thời cổ, giá cả có thể thương lượng.” Tang Du nói. Cô cần kim châm để chữa bệnh cho Thẩm Trắc Nam.
“Cũng một miếng vàng thỏi.” Anh Ngũ nghĩ rồi ra giá, quả thật là anh ta có món này.
Tang Du gật đầu: “Khi nào có hàng?”
“Cô đợi lát, tôi đi lấy hàng, khoảng một tiếng.”
“Anh Ngũ bảo tôi đợi ở đây để lấy hàng.” Tang Du đáp bằng giọng điệu bình thản.
Hai người trao đổi ánh mắt, cảnh giác nhìn Tang Du, chậm rãi đi vào phòng trong, đóng cửa lại.
“Con nhỏ đó gan cũng lớn thật.”
“Đúng thế, không phải là bồ của anh Ngũ đấy chứ?”
“Không giống, nhìn kìa, che mặt kín mít, chắc là đến lấy hàng thật.”
“Cô ta thấy chúng ta rồi, không sao chứ?”
“Anh Ngũ đã cho cô ta vào đợi, chắc không sao đâu.”
Tang Du: Các người có thể nói to hơn chút nữa không? Nghe thấy hết rồi đấy.
Tiếng rên rỉ đau đớn nhanh chóng vọng ra từ căn phòng.
“Đau! Đau quá!”
“Tao cũng đau, trời ơi, Cẩu Tử đi tìm lão Hồ rồi, sao mãi chưa về.”
“Không biết. Hầy, mày cũng làm cái quái gì mà xông lên một cách bốc đồng thế, họ có bảy tám người, mình có hai đứa mà cũng dám lao vào.”
“Thì sao, cô bé đó bằng tuổi em gái tao, lẽ nào tao nhìn bọn chúng làm bậy với nó được à. Hơn nữa, mày cũng đâu có chậm hơn tao đâu.”
“Gặp rồi, chẳng lẽ lại khoanh tay đứng nhìn. Tuy chúng ta làm những việc không quang minh chính đại, nhưng kiểu việc thất đức đó chúng ta tuyệt đối không làm.”
“Phải đó.”
Hai người ‘ai ui’ vài tiếng rồi dần dần im lặng.
Tang Du cau mày, hai người này bị thương không nhẹ, đừng xảy ra chuyện gì đấy chứ. Cô vừa định đứng dậy thì anh Ngũ và một thanh niên cùng bước vào.
Người thanh niên mặt mày đầy vẻ lo lắng.
“Anh Ngũ, làm sao đây, lão Hồ không có nhà, anh Đại Vương và anh Tiểu Vương đều bị thương rồi.” Giọng người thanh niên có cả tiếng khóc nấc, vừa quay người lại thấy Tang Du thì sững sờ. (Anh ta chính là tên đàn em gác cổng hôm qua.)
“Kim châm của cô.” Anh Ngũ đưa bộ kim châm cho Tang Du.
Tang Du lấy vàng ra trả rồi quay người bước đi, nhưng đến cửa sân thì dừng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










