Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Sao, anh Trắc Nam của cô mới trở thành người thực vật chưa đầy nửa tháng, cô đã muốn trả hôn ước lại cho tôi rồi?”
“Tang Kiều, cô cứ quang minh chính đại thừa nhận, cô cũng giống như người mẹ ruột độc ác của cô.”
“Cái bộ dạng giả tạo của cô bây giờ, thật sự rất ghê tởm.”
Tang Du khoanh tay trước ngực, kiêu ngạo nhìn Tang Kiều.
Kiếp trước, điều hối tiếc lớn nhất của Tang Du là cô có một cái miệng rất lợi hại, nhưng lại không thể thoải mái cãi nhau với ai!
Cảm xúc kích động dễ dẫn đến hôn mê, vì vậy cô đành phải giữ hình tượng cô độc kiêu ngạo cho đến chết...
Có trời biết cô muốn chửi nhau biết bao, ai chọc cô là cô mắng người đó!
Chứ không phải chỉ châm một mũi kim hoặc cho chút thuốc là được, tuy đều là báo thù, nhưng rõ ràng nó không đủ sảng khoái!
Bây giờ, ha ha ha ha ha, cô đã khỏe mạnh rồi, cái miệng này cuối cùng cũng có thể phát huy tác dụng rồi.
Tang Kiều giận dữ, hét lên: “Tang Du, sao cô dám nói chuyện với tôi như vậy.”
“Tại sao tôi không dám? Cô là một thiên kim giả,, một kẻ hèn hạ vô sỉ, tôi có tát cô mấy cái cũng là lẽ đương nhiên.” Tang Du khẽ xoay cổ tay.
“Tang Du, cô còn dám đánh tôi?”
“Đúng, như vậy thì sao! Tôi dựa vào đâu mà phải gả cho một kẻ phế vật, tôi là con gái duy nhất trong lòng bố mẹ, tôi phải gả vào nhà quyền quý.”
“Cô chẳng qua là một lời giải thích mà bố mẹ đưa cho nhà họ Thẩm thôi.”
“Tôi cứ đứng đây, có giỏi thì cô đánh tôi đi!”
Tang Du sải bước tới, mấy cái tát giáng mạnh vào mặt Tang Kiều.
Tang Kiều khóc lóc lao vào lòng mẹ Tang, Đổng Quế Cầm.
“Mẹ ơi, không phải lỗi của chị, là lỗi của con, chúng ta về nhà đi.” Giọng Tang Kiều nghẹn ngào, thân thể run rẩy trông đầy vẻ tủi thân.
Đổng Quế Cầm ôm lấy Tang Kiều: “Kiều Kiều, để mẹ xem nào.”
“Đồ hỗn xược, sao mày dám đánh Kiều Kiều!” Bố Tang hay Tang Kiến Bang gầm lên một tiếng bước tới, giơ tay định tát vào mặt Tang Du.
Tang Du giơ tay giữ chặt cổ tay Tang Kiến Bang.
“Hừ, Tang Kiều đúng là con gái ngoan của hai người nhỉ, hai người còn chẳng thèm hỏi tôi vì sao đánh cô ta, đã vội vàng ra mặt bênh vực.”
“Chậc chậc, đúng là tình cảm bố con sâu đậm.”
Tang Du nhìn vào mắt Tang Kiến Bang, giọng điệu đầy châm biếm.
Tang Kiến Bang hơi chột dạ: “Dù vì lý do gì, con cũng không được động thủ.”
“Đánh cô ta cũng cần lý do sao?”
“Mẹ ruột cô ta cố ý đánh tráo tôi, để cô ta sống trong nhung lụa còn tôi thì bị đối xử như nô lệ trong nhà.”
“Tôi khó khăn lắm mới về được nhà họ Tang, hai người lại đề phòng tôi, sợ tôi làm hại cô ta dù chỉ một chút.”
“Thậm chí vì cô ta, hai người không cho tôi báo công an bắt mẹ ruột cô ta!”
“Người cô ta không muốn gả, hai người lại ép tôi gả.”
“Tang Kiều có một câu nói rất đúng, cô ta đã cướp đi mười tám năm cuộc đời của tôi!”
“Chỉ riêng điều này thôi, tôi cũng phải đánh cô ta rồi!”
“Là cô ta, Tang Kiều nợ tôi!”
“Không chỉ cô ta nợ tôi, mà hai người cũng nợ tôi!”
Sắc mặt Tang Kiến Bang và Đổng Quế Cầm đều cứng đờ trong chốc lát.
“Con bé này, Kiều Kiều trả hôn sự cho con là có ý tốt.” Đổng Quế Cầm vẫn cố gắng biện hộ cho Tang Kiều.
Bà ta thừa nhận mình thiên vị. Tang Kiều là do bà ta tự tay nuôi lớn, ngoan ngoãn, từ nhỏ đã hiểu chuyện, lại còn xuất sắc mọi mặt.
Tang Du tuy là con gái ruột của bà, nhưng xét cho cùng thì quá kém. Ngoại hình đúng là không tệ, nhưng cách nói chuyện và học thức đều không thể sánh bằng Tang Kiều.
Vì vậy cũng không thể trách bà ta thiên vị con nuôi, với gia đình như họ, con cái chính là thể diện. Người mà bà ta đã chọn đương nhiên là tốt nhất.
“Hừ, lúc Thẩm Trắc Nam còn lành lặn, sao lại không trả cho tôi?” Tang Du hỏi ngược lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)