Khi Tang Du tỉnh lại, cô đang đứng trước một chiếc giường lớn, tay cầm một chiếc gối, chiếc gối đang úp lên mặt người đàn ông trên giường.
Tang Du vội vàng buông tay. Trời ơi, cô… cô thành kẻ sát nhân rồi sao?
Tiếp đó, một đoạn ký ức lớn ùa vào đầu cô: Chủ nhân cũ của thân xác này cùng tên với cô, cũng tên là Tang Du.
Cô là thiên kim thật của nhà họ Tang, gia đình giàu nhất Hải Thành vào thập niên 60 và bị bảo mẫu cố ý đánh tráo.
Sau khi được gia đình đón về nhưng về nhà chưa được một ngày đã bị ép gả thay thiên kim giả là Tang Kiều cho Thẩm Trắc Nam, đại thiếu gia nhà họ Thẩm, một gia đình quyền thế trong quân đội và chính trường, và đã trở thành người thực vật.
Nguyên chủ bị cha mẹ nuôi ngược đãi, bị cha mẹ ruột ép buộc, trong cơn tức giận đã định hại chết Thẩm Trắc Nam để trút giận, nhưng vì quá căng thẳng mà tim ngừng đập, cứ thế mà qua đời.
Tang Du đã xuyên không đến đúng thời điểm mấu chốt này.
Tang Du nhìn chiếc gối trên tay, dứt khoát ném nó lên giường. Giết người là không đúng.
Kiếp trước, Tang Du xuất thân từ gia đình y học, đôi tay khéo léo có thể chữa bệnh cứu người thậm chí kéo người từ cõi chết về, nhưng từ khi sinh ra đã yếu ớt, thân thể suy nhược. Cô cứu vô số người nhưng không thể cứu chính mình.
Cuối cùng, cô đã cứu sống thành công một nhà khoa học hàng đầu quốc gia nhưng bản thân lại kiệt sức mà chết trên bàn mổ.
Tang Du nghĩ rằng kiếp trước mình chắc chắn đã làm nhiều việc thiện, tích đức nên mới có cơ hội trọng sinh.
Mặc dù thân phận sau khi trọng sinh của cô không mấy tốt đẹp lại còn trọng sinh vào năm 1965, một thời đại càng không mấy tốt đẹp.
Nhưng mà trọng sinh mà. Được sống thêm một kiếp, khởi đầu như vậy cũng tạm chấp nhận được.
Hơn nữa, bây giờ cô có một cơ thể khỏe mạnh. Sau khi dung hợp với linh hồn mình và cơ thể của nguyên chủ thì cơ thể trẻ trung này đã tự chữa lành tất cả những bệnh tật cũ trước đây!
Và hơn hết cô đã ngăn chặn được việc bản thân trở thành kẻ sát nhân.
Tang Du nhìn Thẩm Trắc Nam đang nằm trên giường. Người đàn ông này tuy đang hôn mê nhưng vẻ ngoài thực sự rất tốt, cộng thêm việc rèn luyện thường xuyên, vóc dáng này... cũng khá là “có da có thịt”.
Tang Du thu lại ánh mắt, nhanh chóng sắp xếp lại thông tin trước mắt.
Năm sau sẽ đến cuộc loạn lạc đó, nhà họ Thẩm có địa vị rất cao, đây chính là tầng lớp dễ bị chú ý nhất.
Hiện tại, chồng cô có thân phận, địa vị lại còn ngoan ngoãn nằm yên không gây chuyện.
Chỉ cần cô chuẩn bị trước, mười năm tiếp theo cô sẽ sống thật tốt.
Tang Du đang nghĩ xem nên thuyết phục cha mẹ chồng “hờ” đi cùng mình, hay lấy cớ dưỡng bệnh mà đưa Thẩm Trắc Nam rời đi một mình...
Đúng lúc đó cửa phòng bị đẩy ra.
Tang Du nhíu mày.
Tang Kiều yểu điệu thướt tha đứng ở cửa, khoảnh khắc nhìn thấy Tang Du, ánh mắt tràn đầy khiêu khích, sau đó đảo mắt nghẹn ngào mở lời.
“Chị ơi, em biết chị ghét anh Trắc Nam, nhưng dù sao đây cũng là hôn ước của chị mà.”
“Chị cũng không thể cứ lạnh mặt và không lộ diện chút nào. Bố mẹ và bác trai, bác gái nhà họ Thẩm đều đang đợi chị ở nhà ăn đấy.”
Tang Du tức đến bật cười.
“Ồ, hôn ước của tôi à, vậy sao cô vẫn cứ ‘anh Trắc Nam’ này nọ vậy, Tang Kiều, cô đang muốn làm ai khó chịu vậy?”
“Sợ tôi không biết hai người lớn lên cùng nhau, là thanh mai trúc mã sao?”
“Cô không có gì?” Tang Du hỏi.
Tang Kiều nghẹn lời: “Em không nghĩ như vậy, em...”
“Sao lại không có? Tôi về nhà họ Tang nửa năm rồi nhỉ, nửa năm qua cô cứ ‘anh Trắc Nam của cô’ tài giỏi thế nào, lợi hại thế nào.”
“Một câu cũng không nhắc đến chuyện trả hôn ước cho tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)