“Ai ôi đám nhóc này, yên lặng chút đi, đừng dọa Phúc Oa nhà chúng ta.
” Bà Lý đẩy bọn trẻ ra, hơi nghiêng tã lót, chỉ cho bọn chúng liếc mắt một cái.
Mấy đứa bé kiễng chân rướn cổ lên nhìn, chỉ thấy trong góc chăn có một đứa bé trắng nõn mềm mại đang ôm cánh hoa gặm cắn.
“Bà ơi, bà ơi, sao em gái lại ăn cánh hoa? Nó có ngon không? Cháu cũng muốn ăn.
”Thằng nhóc nhà lão đại Trương Trị Quốc, cũng là cháu đích tôn trong nhà, tên Trường Giang, nói một cách thòm thèm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



