Lúc này Triệu Phượng Tiên mới nhìn thấy mảnh lụa bị ném sang một bên, mở miệng làm dịu bầu không khí: “Mẹ lấy của hồi môn ra làm gì vậy?”Tấm lụa kia là bà Lý mang từ nhà mẹ đẻ tới, sờ lên rất mềm mại mịn màng, bà luôn coi nó như trân bảo mà cất giữ cẩn thận.
“Mẹ đang định làm hai chiếc yếm nhỏ để Phúc Oa đeo, con thấy sao?” Bà Lý chỉ vào tấm lụa, vui vẻ nói.
Đương nhiên Triệu Phượng Tiên cũng đồng ý, lấy vải lụa làm cái yếm nhỏ, đây đúng là đãi ngộ cho thần tiên rồi.
Dù sao tấm vải này cũng là của hồi môn của mẹ chồng, mẹ chồng muốn làm gì thì làm thôi.
Lúc này Tiền Xuân Nga đi vào nói bữa trưa đã được chuẩn bị xong xuôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

