Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khoảng hơn nửa giờ trôi qua, Thời Niệm Khanh đã đào được một nắm lớn rễ cỏ tranh.
Nhờ số rễ cây này, cô đã bổ sung được năng lượng cần thiết, cảm giác kiệt quệ toàn thân cuối cùng cũng vơi đi phần nào.
Trong nửa tiếng đó, phòng livestream của cô cũng đón thêm không ít người xem mới.
Theo thông báo từ hệ thống, chỉ số nhân khí hiện đang duy trì ở mức khoảng 3000.
Ăn uống xong xuôi, Thời Niệm Khanh một lần nữa hướng sự chú ý về phía phòng livestream.
"Hiện tại chúng ta đã tạm thời giải quyết xong vấn đề năng lượng. Bây giờ, việc quan trọng nhất cần làm là tìm nguồn nước uống."
Thời Niệm Khanh vừa nói vừa tiếp tục đi sâu vào trong đảo.
[Nước hả? Bên ngoài chẳng phải có cả một vùng biển rộng lớn sao, việc gì phải đi tìm nữa?]
[Đúng rồi, đúng rồi, chỉ cần lọc đơn giản một chút là nước biển uống được mà?]
[Lầu trên chắc quên rồi à, nơi họ đang ở là bản sao của Trái Đất cổ đại, làm gì có công nghệ cao đâu.]
[Theo tôi biết thì nước biển không uống được đâu. Vừa nãy tôi mới tra tài liệu xong, ở Trái Đất cổ đại, nước biển không thể dùng làm nước uống trực tiếp, uống vào là chết người đấy.]
[Còn có vụ này nữa à, lần đầu tiên tôi nghe thấy đấy.]
…
Thời Niệm Khanh dẫn theo khán giả trong phòng livestream tiếp tục tiến về phía trước, cứ đi được một đoạn cô lại làm dấu hiệu đơn giản trên đường.
Khoảng nửa giờ sau, cô nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.
Thời Niệm Khanh vạch đám cây bụi rậm rạp phía trước ra, một dòng suối trong vắt hiện ra trước mắt mọi người.
Nhìn dòng suối lững lờ trôi, trên mặt cô lộ ra nụ cười rạng rỡ, vội vàng bước tới.
"Mọi người lưu ý nhé, nếu ở nơi hoang dã mà gặp nguồn nước như thế này thì nhất định phải đun sôi rồi mới được uống, nếu không sẽ nhiễm rất nhiều ký sinh trùng."
Cô vừa giải thích vừa tiến lại gần dòng suối.
Thời Niệm Khanh dùng tay chấm một ít nước suối đưa lên miệng nếm thử.
Nước có vị mặn nhẹ nhưng không quá gắt.
Nguồn nước ở đây miễn cưỡng có thể đạt tiêu chuẩn nước uống.
Cô tiếp tục đi ngược lên thượng nguồn, rất nhanh đã bắt gặp một đầm nước không quá lớn.
Nước trong đầm trong veo nhìn thấy tận đáy, thậm chí còn thấy rõ những chú cá nhỏ đang bơi lội tung tăng bên trong.
Trông chúng có vẻ rất vui vẻ.
Chỉ cần làm một cái bẫy đơn giản ngay cửa nước chảy ra là có thể bắt đám cá này làm thức ăn.
Vậy là vấn đề protein đã được giải quyết.
"Hôm nay là ngày đầu tiên sinh tồn trên đảo hoang, chỗ cá này sẽ cung cấp thức ăn cho tôi trong ngày hôm nay."
Khán giả nhìn thấy đàn cá nhỏ đang bơi lội trong đầm nước, mắt ai nấy đều sáng rực lên.
[Cá nhỏ đáng yêu quá, trông cưng xỉu, thế mà streamer lại định ăn thịt chúng nó.]
[Cá xinh thế kia sao nỡ ăn chứ? Con bạch liên chết tiệt này bình thường giả vờ yếu đuối, sao giờ hiện nguyên hình rồi?]
[Nghe nói ở thời viễn cổ, có người chuyên bày sạp bán cá nhỏ để người ta mua về nuôi làm cảnh đấy.]
[Bày sạp bán loại cá này á? Trông cũng hay hay nhỉ.]
[Streamer ơi đừng ăn cá nhỏ mà.]
…
Tương tác trong phòng livestream của Thời Niệm Khanh khá ít, chủ yếu do lượng người xem không nhiều.
So với những phòng livestream có hàng chục, hàng trăm nghìn người xem thì con số hơn 3000 của cô chẳng thấm vào đâu.
Cô cũng không biết họ đang bàn tán gì trong đó, chỉ tập trung quan sát xung quanh.
Rất nhanh, cô nhìn thấy những sợi dây leo mảnh mai bám đầy trên cây và đám cỏ tranh mọc dưới đất.
Thời Niệm Khanh kéo mạnh đám dây leo xuống, một lần giật được cả nắm lớn.
Cô dùng sức kéo thử, độ dẻo dai của loại dây này khá tốt, lát nữa có thể dùng để chế tạo nhiều thứ.
Cô tuốt sạch lá cây thừa, xoắn hai sợi dây leo lại với nhau theo hình xoắn ốc để tăng độ bền.
Sau đó cô tết thêm cỏ tranh vào, chẳng mấy chốc đã thu được một cuộn dây thừng dài.
Thời Niệm Khanh nhanh thoăn thoắt dùng cuộn dây đó đan thành một tấm lưới bắt cá cỡ vừa, mắt lưới không lớn lắm, chỉ to cỡ ngón tay.
Kích thước này đủ để chặn được đám cá nhỏ trong đầm nước.
Vừa đan lưới, cô vừa giơ lên cho khán giả xem.
"Bây giờ chúng ta đan tấm lưới này với mắt lưới nhỏ một chút. Lát nữa tôi sẽ làm một thiết bị dẫn dòng đơn giản để lùa đám cá vào đây."
[Chúc mừng ký chủ tự học kỹ năng: Đan lát lv1]
[Trời đất ơi, vừa nãy chuyện gì xảy ra vậy? Tôi chỉ trơ mắt nhìn mấy sợi dây leo biến thành cái lưới cá này thôi đấy.]
[Tôi không dám tin vào mắt mình luôn, xem xong tôi có cảm giác mình cũng làm được.]
[Đã quay màn hình lại rồi, tiện thể thấy trên mạng có bán dây leo tương tự, tôi đặt hàng luôn để học theo đại lão Thời, tôi tới đây!]
[Cái tay nghề này khiến tôi có cái nhìn khác về Thời Niệm Khanh, cô ta cũng không phải vô dụng như trên mạng đồn đại.]
[Tự nhiên thấy không còn ghét Thời Niệm Khanh lắm nữa.]
[Hơi bị thích cô ấy rồi đấy.]
[Chỉ dựa vào cái tài đan lát này, tôi xin phép làm fan của Thời Niệm Khanh.]
[Tặng Thả tim x100]
…
Trong lúc Thời Niệm Khanh ngồi đan lưới, nhân khí phòng livestream bỗng tăng vọt lên hơn 6000.
Thậm chí con số vẫn đang tiếp tục tăng lên không ngừng.
Nghe hệ thống thông báo, Thời Niệm Khanh cũng hơi ngạc nhiên.
Không ngờ chỉ một chút tài lẻ đan lát đơn giản lại thu hút được nhiều người đến vậy.
Cô nở một nụ cười rạng rỡ, cầm tấm lưới cá đưa lại gần ống kính.
"Các vị khán giả, mọi người có thích cái lưới này không? Tôi còn biết đan nhiều thứ khác nữa, có dịp sẽ đan cho mọi người xem đủ loại đồ vật nhỏ xinh khác nhau."
Câu nói này của Thời Niệm Khanh vừa dứt, phòng livestream lập tức bùng nổ.
Phải biết rằng ở thời đại Tinh tế, giá trị của đồ thủ công mỹ nghệ cao đến mức không tưởng.
Thời Niệm Khanh lại bảo cô còn biết đan những thứ khác, điều này thật sự khó tin.
Trong kênh chat mọi người tranh cãi ầm ĩ, có người tin, có người lại hoàn toàn không tin Thời Niệm Khanh có tay nghề đó.
Thời Niệm Khanh không biết mọi người đang nói gì, giới thiệu xong cô liền đi về phía cửa nước chảy của dòng suối.
Cô khuân mấy tảng đá lớn bên cạnh, chặn hai bên dòng chảy lại, chỉ chừa một lối thoát nước nhỏ.
Cô dùng đá cố định lưới cá lại, sau khi gia cố chắc chắn mới hài lòng gật đầu.
Kiểm tra sơ qua thành quả của mình, xác định không có vấn đề gì lớn.
Sau đó, cô tìm mấy hòn đá vừa tay đặt ngay bên cạnh đầm nước, phía trên cửa thoát nước.
Cô xếp thành một chồng đá cao ngất, khiến khán giả xem livestream hoang mang tột độ.
[Con bạch liên hoa này đang làm gì thế? Nhặt nhiều đá thế để làm gì?]
[Không phải bảo là bắt cá sao? Sao lại đặt lưới cá ở dưới đó?]
[Không hiểu, thật sự không hiểu nổi!]
[Có ai giải thích được không? Sao tôi cảm giác mạch tư duy của Thời Niệm Khanh không giống người bình thường nhỉ.]
…
Nụ cười trên mặt Thời Niệm Khanh vô cùng rạng rỡ, dù để mặt mộc cũng không che lấp được vẻ xinh đẹp khiến người xem chấn động.
Nhìn nụ cười ấy, không ít khán giả trong phòng livestream đều ngẩn ngơ.
"He he! Các vị khán giả thân mến, hôm nay tôi sẽ biểu diễn cho mọi người xem thế nào gọi là 'thả bom'!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















