Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Hổ Con Sinh Tồn Hoang Đảo, Thiên Kim Giả Khiến Tinh Tế Phát Cuồng Chương 5: Cỏ Tranh Và Dừa

Cài Đặt

Chương 5: Cỏ Tranh Và Dừa

Nghe tiếng thông báo vang lên trong đầu, Thời Niệm Khanh cạn lời.

Chỉ số nhân khí trong phòng livestream, theo một ý nghĩa nào đó, đại diện cho số lượng người đang xem.

Nhân khí càng thấp chứng tỏ người xem càng ít.

Mà người trong phòng livestream càng ít thì số điểm tích phân cô có thể đổi được càng nghèo nàn.

Hiện tại, người xem của Thời Niệm Khanh đang rời đi với tốc độ chóng mặt, điều đó cũng đồng nghĩa với việc điểm tích phân đang dần trôi tuột khỏi tay cô.

Nếu cứ tiếp tục thế này, Thời Niệm Khanh sẽ thực sự trắng tay.

Vốn dĩ danh tiếng của nguyên chủ đã chẳng tốt đẹp gì, bây giờ cô chỉ còn cách dựa vào chính bản thân mình để níu chân những người đang xem livestream.

Thời Niệm Khanh lập tức thoát khỏi trạng thái ngẩn ngơ, nhanh chóng đứng dậy.

Những khán giả vốn định rời đi khi thấy cô cử động liền khựng lại, tò mò muốn xem cô định làm trò gì tiếp theo.

Thời Niệm Khanh cảm nhận được vị trí của camera, cô hướng về phía ống kính, nở một nụ cười rạng rỡ.

"Thưa các vị khán giả, chúng ta vừa trải qua một màn bỏ chạy đầy kích thích và tiêu tốn rất nhiều thể lực. Bây giờ, thứ chúng ta cần nhất là thức ăn để nhanh chóng hồi phục."

"Streamer đã nghỉ ngơi đủ rồi, bây giờ tôi sẽ đi vào hòn đảo này để tìm kiếm chút gì đó bỏ bụng."

Thời Niệm Khanh vừa nói vừa đứng dậy, đi về phía cánh rừng ven biển.

Gương mặt cô đối diện với camera vẫn giữ nụ cười tươi tắn, dường như không hề vương chút u ám nào.

Thời Niệm Khanh tìm được một chỗ cao ráo, bắt đầu giới thiệu với khán giả trong phòng livestream.

"Vừa rồi tôi đã quan sát tình hình xung quanh một chút."

Cô dùng ngón tay chỉ trỏ, giải thích cho người xem:

"Dựa theo hướng di chuyển của mặt trời, tôi có thể xác định hướng này là hướng Đông. Một khi đã xác định được một hướng, chúng ta sẽ biết được các hướng còn lại."

Thời Niệm Khanh chỉ tay về phía mặt trời, rồi chỉ vào khu rừng rậm rạp.

"Hiện tại chúng ta sẽ đi về phía này. Khu rừng bên này cây cối rậm rạp hơn, khả năng tìm thấy thức ăn cũng sẽ cao hơn."

[Chúc mừng kỹ năng Đánh dấu phương vị của ký chủ đã thăng cấp, cấp độ hiện tại: lv2]

[Mời ký chủ tiếp tục cố gắng!!!]

Lúc này, khán giả trong phòng livestream của Thời Niệm Khanh bị cô nói cho xoay mòng mòng.

[Là một người đam mê sinh tồn lâu năm, tôi cũng là lần đầu tiên nghe thấy phương pháp xác định phương hướng kiểu này đấy.]

[Có ai giải thích hộ cái không?]

[Tìm thấy rồi, trong cuốn Sổ tay Trái Đất cổ đại có ghi. Đây là phương pháp xác định phương hướng mà con người ở Trái Đất cổ đại hay dùng…]

[Cách này độ chính xác không cao lắm nên đã bị đào thải rồi. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh này mà dùng thì vẫn rất hiệu quả.]

[Vãi chưởng, ghê gớm vậy sao??]

[Không phải chứ, sao Thời Niệm Khanh biết lắm thế? Cô ta không phải chỉ biết giả làm bạch liên hoa thôi sao, cảm giác hơi khác so với lời đồn trên mạng nhỉ?]

[Vãi, tôi bắt đầu có cái nhìn khác về đóa bạch liên hoa này rồi đấy.]

[Tặng Ngôi sao nhỏ x10]

[Tặng Kẹo ngọt x20]

Sau màn giới thiệu của Thời Niệm Khanh, chỉ số nhân khí trong đầu cô cuối cùng cũng không còn tụt dốc không phanh nữa.

Trong lòng cô thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cô tiếp tục đi về phía khu rừng.

Cũng may mắn, đi chưa được bao xa, cô đã nhìn thấy một cây cọ nhỏ.

Cây cọ này vẫn chưa lớn hẳn, bên ngoài được bao bọc bởi lớp bẹ dày và đám lông xù xì.

Mắt Thời Niệm Khanh sáng rực lên ngay khi nhìn thấy nó.

"Các bạn khán giả thân mến, thứ này gọi là cây cọ. Lõi của nó có thể ăn được, vị ngọt giòn, giúp bổ sung một lượng lớn vitamin C và chất xơ. Đây là một loại thực phẩm rất tốt trong sinh tồn hoang dã."

Thời Niệm Khanh vừa giới thiệu vừa thong thả đi sâu vào trong.

Khán giả trong phòng livestream lập tức ngớ người.

Không phải tìm thấy thức ăn rồi sao? Sao không dừng lại lấy mà đi tiếp?

Như thể đoán được thắc mắc của khán giả, Thời Niệm Khanh mở miệng giải thích: "Lớp vỏ cây bên ngoài của cây cọ rất dày. Muốn lấy được lõi cây khi không có công cụ trong tay sẽ tiêu tốn rất nhiều thể lực. Tạm thời nó chưa phù hợp với tình trạng hiện tại của tôi, nhưng có thể đánh dấu lại làm lương thực dự trữ…"

Thời Niệm Khanh càng đi sâu vào rừng, chẳng bao lâu sau đã nhìn thấy những cây dừa cao vút.

Dưới gốc cây có vài quả dừa rụng, nhưng tất cả đều đã chuyển sang màu đen sì.

Lúc này, phòng livestream lại được dịp sôi sục.

[Tôi biết, tôi biết cái này! Đây là dừa, loại thức ăn trong truyền thuyết của thời viễn cổ, nghe nói ngon lắm.]

[Tôi vừa tra tài liệu xong, Thời Niệm Khanh này số đỏ thật đấy. Dừa có thể bổ sung lượng carb rất nhanh.]

[Số đỏ thật, nhưng nữ thần của chúng ta vẫn giỏi hơn, con bạch liên hoa này chỉ biết ăn may thôi.]

[Đúng đấy, đợi đến lúc cần thực lực thật sự thì chắc cô ta tạch sớm.]

Tuy nhiên, trái ngược với suy đoán của khán giả, Thời Niệm Khanh chỉ lắc nhẹ mấy quả dừa vài cái rồi vứt toẹt sang một bên.

Cô tiếp tục tìm kiếm thức ăn bổ sung năng lượng ở khu vực lân cận.

Rất nhanh sau đó, cô nhìn thấy một đám cỏ với những chiếc lá nhọn nhỏ mọc đầy trên mặt đất, đôi mắt lập tức sáng bừng lên.

Cô bẻ một cành cây bên cạnh làm cuốc, đào xới mặt đất, để lộ ra phần rễ trắng ngần.

Đây là rễ cỏ tranh.

Không ngờ ở nơi này lại tìm thấy cỏ tranh. Thứ này ngày xưa được coi là lương thực cứu đói, vào những năm mất mùa, nó chính là thứ cứu mạng người ta.

Thời Niệm Khanh liên tục dùng gậy đào bới, từng sợi rễ cỏ tranh dần hiện ra trên màn hình.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc.

[Con bạch liên hoa này đang làm cái quái gì thế? Có dừa bên cạnh không ăn, lại đi đào cỏ, não bị úng nước à?]

[Tôi cũng thấy đầu óc cô ta có vấn đề. Dừa trong truyền thuyết vị ngọt, bổ sung carb thì không ăn, lại đâm đầu đi đào mấy cái rễ cỏ rách nát không biết là thứ gì.]

[Có ai giải thích được không?]

Thời Niệm Khanh dường như biết rõ khán giả đang thắc mắc điều gì. Cô vừa dùng gậy đào rễ cỏ tranh, vừa giải thích:

"Vừa nãy tôi đã kiểm tra mấy quả dừa dưới đất, chúng rụng đã lâu rồi, lại còn bốc mùi thối rữa rõ rệt, khả năng cao là không ăn được nữa."

"Nếu cố ăn vào rất dễ bị tiêu chảy. Trong tình cảnh không có thuốc men thế này, chỉ một cơn tiêu chảy đơn giản cũng có thể dẫn đến tử vong."

Thời Niệm Khanh còn liệt kê thêm vài dấu hiệu nhận biết dừa hỏng. Cư dân mạng trong phòng livestream liền quay màn hình lại, so sánh từng chút một rồi tra cứu tài liệu.

Kết quả cho thấy Thời Niệm Khanh nói hoàn toàn chính xác.

Thời Niệm Khanh gom mớ rễ cỏ tranh vừa đào được để sang một bên, dùng quần lau sạch rồi đưa lên trước ống kính.

"Thứ này ở Trái Đất cổ đại, vào những năm thiên tai mất mùa, nó là một bảo bối đấy. Đây là lương thực cứu đói trong truyền thuyết, đồ tốt cả đấy."

"Nó tên là rễ cỏ tranh. Trong hoàn cảnh hiện tại, ăn thứ này có thể giúp bổ sung thể lực."

Nói xong, cô bỏ trực tiếp vào miệng nhai, đôi mắt khẽ híp lại, nhìn thẳng vào ống kính livestream.

"Vị ngọt dịu, hơi có cảm giác xơ một chút, nhưng mùi vị rất khá. Mọi người có cơ hội hãy thử xem. Ở Trái Đất cổ đại, thứ này còn là món ăn vặt yêu thích của trẻ con đấy."

Khán giả nhìn Thời Niệm Khanh ăn ngon lành như vậy, cộng thêm lời giới thiệu hấp dẫn của cô.

Nước miếng trong miệng họ bắt đầu tiết ra, ai nấy đều bỗng nhiên muốn nếm thử món rễ cỏ tranh trong truyền thuyết kia xem sao.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc