Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một con dao găm hắc diệu thạch cứ thế xuất hiện "bóng loáng" ngay trước mắt khán giả trong phòng livestream.
Trên thân dao thậm chí còn hiện lên những đường vân vảy rồng tuyệt đẹp, trông chẳng khác gì một món đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo.
Ở phần chuôi, cô đã đặc biệt đẽo một chỗ lồi lõm để lát nữa buộc cán vào, tạo thành một công cụ vừa tay.
Thời Niệm Khanh lấy ra một thanh gỗ đã được sơ chế từ trước, chẻ đôi một đầu, sau đó dùng dây leo buộc chặt vào vị trí khớp nối.
Cô kẹp con dao găm vào giữa thanh gỗ rồi cố định lại thật chắc chắn.
Vậy là một con dao găm hắc diệu thạch "xịn xò" đã hoàn thành.
Thời Niệm Khanh nắm chặt cán dao, vung tay thực hiện một động tác chém vào không trung.
[Chúc mừng Ký chủ nâng cấp kỹ năng: Chế tạo công cụ Lv2]
"Vút…"
Tiếng xé gió vang lên rõ mồn một bên tai khán giả. Mấy nhóc hổ bên cạnh chăm chú nhìn động tác của Thời Niệm Khanh.
Chúng mở to đôi mắt long lanh đầy vẻ ngây thơ nhìn cô, trông vô cùng đáng yêu.
"Gào gào ~ Gào gào ~"
Ba nhóc hổ chạy lại dụi đầu vào chân Thời Niệm Khanh, ánh mắt tràn đầy vẻ nịnh nọt.
Thời Niệm Khanh cầm dao găm thu dọn những mảnh vụn hắc diệu thạch còn sót lại, sau đó quay về nơi trú ẩn.
Hai con thỏ béo núc ních đang nằm "chình ình" trong góc. Vì đã chết được một lúc nên cơ thể chúng bắt đầu trở nên cứng đờ.
Thời Niệm Khanh xách hai con thỏ lên, đi ra bờ biển tìm một vị trí thích hợp.
Cô bắt đầu sơ chế thịt thỏ.
Hai con thỏ này rất béo, mỗi con nặng chừng hai, ba cân (1-1.5kg). Sau khi bỏ nội tạng đi, mỗi con cũng còn lại khoảng hai cân thịt.
Khi Thời Niệm Khanh bắt đầu làm thịt thỏ, ống kính livestream đã sớm chuyển hướng ra đại dương bao la. Khán giả chỉ có thể nhìn thấy loáng thoáng chút máu loang ra trong nước biển.
[Thời Niệm Khanh đang làm gì thế? Có cái gì mà chúng ta không được xem?]
[Tôi cũng chịu thua luôn, livestream mà cũng bày đặt che che đậy đậy, không phải chỉ là làm thịt thỏ thôi sao?]
[Lầu trên thôi đi, bạn không biết là livestream này không cấm trẻ vị thành niên xem à? Làm sao mà phát sóng cảnh mổ xẻ máu me được?]
[Được rồi, được rồi! Cảnh làm thịt thỏ cũng có gì đẹp đẽ đâu, không xem được thì thôi. Có thế mà cũng cãi nhau à?]
[Đến chịu mấy người.]
…
Sau khi xử lý xong, Thời Niệm Khanh gom nội tạng lại rồi đặt lên một tảng đá cách bờ biển không xa.
Cô mang hai con thỏ đã làm sạch sẽ trở về nơi trú ẩn.
Có lẽ do ngửi thấy mùi thức ăn, ba nhóc hổ đã sốt ruột đi đi lại lại quanh hang động.
Thời Niệm Khanh còn chưa kịp đến nơi, chúng đã phi như bay tới, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thức ăn trên tay cô.
Chúng dùng đầu húc húc vào chân Thời Niệm Khanh, thậm chí còn nằm lăn ra đất phơi cái bụng mềm mại lên.
Mấy nhóc con giở hết mọi ngón nghề ra, chỉ để xin được miếng ăn trên tay cô.
Thời Niệm Khanh không nhịn được mà bật cười. Nụ cười ấy không mang vẻ công nghiệp như khi đối diện với ống kính livestream mà trông vô cùng chân thật.
"Được rồi, mấy nhóc con này! Đợi một chút là có đồ ăn ngon ngay!"
Thời Niệm Khanh về đến nơi trú ẩn, dùng dao găm cắt một phần thịt thỏ, thái thành từng miếng lớn nhỏ khác nhau rồi đặt trước mặt mấy nhóc hổ.
Ngửi thấy mùi thức ăn, lũ hổ con lao vào ngay lập tức, dùng những chiếc răng sữa sắc nhọn ra sức nghiền nát miếng thịt.
Thời Niệm Khanh đem phần thỏ còn lại đặt lên đống lửa để nướng. Nhìn lũ hổ con đang ăn ngon lành và ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, trên mặt cô lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Trong thời gian chờ thịt chín, Thời Niệm Khanh đi gom thêm ít củi khô để sang bên cạnh.
Cô nhàn nhã nằm nghỉ trên giường. Lúc này ba nhóc hổ cũng đã ăn no, chúng liếm láp sạch sẽ móng vuốt và miệng.
Sau đó, cả ba leo lên giường của Thời Niệm Khanh với vẻ mặt đầy mãn nguyện, dùng bàn chân nhỏ xíu dậm dậm lên người cô, miệng phát ra tiếng gừ gừ đầy hưởng thụ.
"Gừ gừ ~ Gừ gừ ~"
Khán giả trong phòng livestream nhìn thấy cảnh tượng này mà đỏ cả mắt vì ghen tị.
[Đáng yêu quá đi mất, rốt cuộc là ai đang nuôi ai đây? Ồ là Thời Niệm Khanh!]
[Sự ghen tị đã làm tôi mờ cả mắt, tại sao hổ con không leo lên người tôi chứ?]
[Người ở Trái Đất cổ đại sướng thật đấy, vậy mà lại được nuôi hổ con dễ thương thế kia.]
[Cưng xỉu, trông chúng cứ như em bé vậy.]
[Quyết chiến đi Thời Niệm Khanh! Ai thắng thì hổ con thuộc về người đó!]
[Tặng Tên lửa x10]
[Tặng Carnival x1]
[Tặng Sao nhỏ x1000]
…
Phòng livestream của Thời Niệm Khanh lại đón nhận một đợt cao điểm mới. Khi chỉ số nhân khí đạt mốc 510.000, Thời Niệm Khanh nói với hệ thống trong đầu:
"Nhân khí hôm nay chưa đổi, bây giờ đổi hết nhân khí thành điểm tích phân cho tôi!"
[Được rồi Ký chủ. Chúc mừng Ký chủ đạt giá trị nhân khí 516.322, quy đổi được 5.160 điểm. Tổng điểm hiện có là 5.458 điểm, xin Ký chủ tiếp tục cố gắng!]
Thời Niệm Khanh nhắm mắt lại, bảng hệ thống hiện ra trước mắt với con số 5.458 điểm tích phân. Cô mở giao diện đổi đồ.
Trên đó hiển thị những kỹ năng cô đang có và một số kỹ năng có thể quy đổi.
Thứ khiến Thời Niệm Khanh thèm thuồng nhất là huyết thanh xác sống thì vẫn đang bị khóa, cái giá niêm yết phía trên vẫn khiến người ta phải chùn bước.
Thời Niệm Khanh lắc đầu, nhìn sang những thứ mình có thể đổi được lúc này.
500 điểm chỉ đổi được một vỉ thuốc kháng viêm.
1.000 điểm đổi được một gói thuốc cảm 999.
Những loại như Penicillin và các loại thuốc đặc trị khác thì giá cả đều vô cùng đắt đỏ.
Về phần kỹ năng, kỹ năng mới rẻ nhất cũng phải tốn 10.000 điểm.
Tuy nhiên, Thời Niệm Khanh có thể lựa chọn nâng cấp các kỹ năng hiện có.
Cô xem xét lại một lượt, nghĩ đến những thứ mình cần dùng sắp tới, cảm thấy việc nâng cấp lúc này chưa quá cần thiết.
Nhìn quanh một vòng, ánh mắt cô dừng lại ở mục "Xây dựng".
Nơi trú ẩn hiện tại của Thời Niệm Khanh chỉ là một cái hang đá. Muốn có một môi trường sống thoải mái hơn thì kỹ năng xây dựng là nhu cầu cấp thiết.
Nhìn sang cái giá phía sau: Kỹ năng xây dựng cần 10.000 điểm tích phân để đổi.
Đắt quá!
Thời Niệm Khanh làm lụng vất vả ba ngày trời cũng chưa đủ tiền đổi một kỹ năng.
Suy nghĩ một chút, cô hỏi thầm trong đầu:
"Hệ thống, có thể cho tôi mua chịu kỹ năng này không, ngày mai tôi sẽ trả lại?"
Mất một lúc lâu sau, âm thanh máy móc của hệ thống mới vang lên trong đầu Thời Niệm Khanh:
[Có thể! Ký chủ được ứng trước 5.000 điểm, lãi suất 1% mỗi ngày. Tức là ngày mai Ký chủ phải trả lại cho tôi 5.050 điểm.]
Thời Niệm Khanh nghe xong cảm thấy cũng chấp nhận được. Hơn nữa ngày mai cô dự định tu sửa lại nơi trú ẩn, đây là việc không thể hoãn lại.
Cô không hề do dự mà đồng ý ngay lập tức.
Rất nhanh, con số 5.458 điểm trên bảng điều khiển của Thời Niệm Khanh tụt xuống còn 458 điểm.
Chỉ có điều phía sau xuất hiện thêm một cái ngoặc đơn màu đỏ, bên trong ghi: -5.050.
Con số đỏ chót trông vô cùng chói mắt.
Thời Niệm Khanh không bận tâm đến điều đó, cô lập tức đổi lấy kỹ năng xây dựng trong cửa hàng.
[Chúc mừng Ký chủ nhận được Kỹ năng xây dựng Lv1]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















