Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Hổ Con Sinh Tồn Hoang Đảo, Thiên Kim Giả Khiến Tinh Tế Phát Cuồng Chương 17: Hắc Diệu Thạch

Cài Đặt

Chương 17: Hắc Diệu Thạch

Ngay khi Thời Niệm Khanh chuẩn bị rời đi, đôi mắt sắc bén của cô bất ngờ nhìn thấy một tảng đá màu đen nằm trong góc khuất.

Tảng đá này nằm dựa vào bãi đá ngầm, trông vô cùng bình thường và không có gì nổi bật.

Thoạt đầu Thời Niệm Khanh chưa kịp phản ứng, nhưng ngay khi nhận ra đó là gì, khuôn mặt cô lập tức lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.

Cô cẩn thận tiến lại gần, khéo léo tránh những cạnh sắc nhọn trên bãi đá ngầm.

Cầm tảng đá màu đen lên tay, cô ước lượng nó to khoảng hai bàn tay, đen trũi, bên ngoài còn bám một lớp bùn dày.

Trông nó chẳng khác gì một hòn đá bình thường, ngoại trừ việc nó đen hơn hẳn.

Thế nhưng, đây tuyệt đối không phải đá thường, mà là hắc diệu thạch.

Ở Trái Đất trước kia, có thể nói đây là loại đá sắc bén nhất thế giới.

Thời đó, rất nhiều dao phẫu thuật đắt tiền đều được chế tạo từ hắc diệu thạch.

Khán giả trong phòng livestream không hiểu tại sao Thời Niệm Khanh lại phấn khích như vậy khi nhìn thấy một cục đá lớn, họ liên tục gửi bình luận thắc mắc.

Thời Niệm Khanh ôm hòn đá, hào hứng giải thích với khán giả:

"Thứ này là nguyên liệu cực tốt để chế tạo công cụ. Rìu và dao làm từ đá thường vẫn chưa đủ độ sắc bén, nhưng có thứ này rồi, chúng ta có thể làm được nhiều việc hơn."

Khán giả vẫn chưa hiểu lắm, nhưng sự tò mò của họ đã bị khơi dậy.

Phần lớn mọi người đều nán lại phòng livestream, muốn xem xem cục đá to tướng này sẽ biến thành công cụ như thế nào.

Thời Niệm Khanh mang theo đá và ốc biển, bội thu trở về nơi trú ẩn.

Ba nhóc hổ lon ton chạy theo chân cô. Sau khi đã chén no nê bữa hàu sống, chúng bắt đầu tập luyện săn mồi ngay trước cửa hang.

Thời Niệm Khanh cất đồ đạc vào nơi trú ẩn, sau đó đi về phía khu rừng.

Hôm qua cô đã đặt vài cái bẫy ở đó, bây giờ phải đi kiểm tra xem có thu hoạch được gì không.

Tổng cộng cô đã đặt năm cái bẫy trên lối mòn mà lũ thỏ hay đi qua.

Tính đến giờ đã tròn một ngày kể từ khi đặt bẫy, không biết kết quả thế nào.

Rất nhanh, cô đã đến vị trí cái bẫy đầu tiên. Thật bất ngờ, bẫy đã bị kích hoạt nhưng lại không bắt được con thỏ nào.

Thấy cảnh này, không ít antifan của Thời Niệm Khanh lập tức nhảy vào buông lời chế giễu.

[Tôi đã bảo rồi mà, cái thứ rách nát đó thì làm ăn được gì? Làm cái bẫy đơn sơ như thế, Thời Niệm Khanh bị ngốc à?]

[Chỉ là một cái vòng dây, làm gì có con mồi nào ngu ngốc tự chui đầu vào rọ?]

[Quả nhiên là não phẳng, bình thường thì diễn sâu lắm, giờ hết cách rồi chứ gì.]

[Lại còn đòi nuôi thú cưng lông xù, sợ là nuôi thân mình còn chẳng xong.]

Thời Niệm Khanh không hề hay biết những lời châm chọc của antifan. Nhìn cái bẫy trống không, cảm xúc của cô cũng không dao động nhiều.

Sinh tồn nơi hoang dã vốn dĩ chứa đựng đầy rẫy sự không chắc chắn.

Cũng chẳng ai quy định cứ đặt bẫy là phải bắt được mồi.

Cô bình thản đặt lại bẫy như cũ, sau đó đi về hướng cái bẫy thứ hai.

Cái bẫy thứ hai vẫn chưa bị kích hoạt, Thời Niệm Khanh chỉ liếc qua rồi quay người đi tới cái bẫy thứ ba.

Chưa đến nơi cô đã nghe thấy tiếng sột soạt. Lại gần, cô nhìn thấy một cây nhỏ đang rung lên, trên đó treo lủng lẳng một con thỏ béo.

Đó là một con thỏ màu trắng xám, đôi mắt đỏ ngầu đang giãy giụa kịch liệt.

Không biết có phải do biết mình không thoát được hay không mà nó thậm chí còn nhàn nhã gặm lá cây bên cạnh, miệng nhai nhồm nhoàm.

Nhìn cảnh tượng này, khóe miệng Thời Niệm Khanh không khỏi giật giật. Con thỏ này đúng là chết đến nơi rồi mà cái mết vẫn không chừa.

Cô gỡ con thỏ xuống, nở một nụ cười vô tội với khán giả trong phòng livestream.

Trong khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, ống kính camera bất ngờ bị cô điều chỉnh lệch sang một bên.

Chỉ nghe thấy một tiếng "Cốp" khô khốc vang lên.

Khi ống kính quay trở lại, hiện ra trên màn hình là con thỏ béo đã mềm oặt, cùng với nụ cười vô tội trên gương mặt Thời Niệm Khanh.

"Được rồi, chúng ta đã xử lý xong con thỏ, giờ đi xem nốt hai cái bẫy còn lại nào."

Khán giả nhìn con thỏ đang rũ xuống vô lực trên tay Thời Niệm Khanh, rõ ràng vừa nãy nó còn đang tràn trề sức sống, vậy mà giờ đã "về chầu ông bà".

[Vừa nãy… đã xảy ra chuyện gì vậy?]

[Nếu tôi đoán không lầm thì lúc ống kính quay đi, Thời Niệm Khanh đã xử đẹp con thỏ rồi.]

[Thế rốt cuộc là xử lý kiểu gì?]

[Tôi thấy dưới đất có một cục đá…]

[Thời Niệm Khanh hung tàn quá! Trước đây tôi từng chửi cô ấy, liệu cô ấy có…]

[Mấy đứa antifan trong phòng livestream đâu rồi, mau ra đây xem nào? Đây mà là đóa bạch liên hoa yếu đuối các người hay nói đấy hả? Bạch liên hoa kiểu này có 'chính chuyên' không thế?]

[Bạch liên hoa cái gì?? Đây là bá vương hoa thì có!!]

[Là một antifan của Thời Niệm Khanh, tôi đang run lẩy bẩy đây. Sao tôi có cảm giác chúng ta chưa bao giờ thực sự hiểu về cô ấy nhỉ?]

[Đáng sợ quá, nhưng mà ngầu quá! Tôi thích! Chị ơi 'giết' em đi!!]

[Không dám tưởng tượng nếu đôi tay ấy mà bóp cổ mình thì sẽ có cảm giác gì…]

[Eo ôi ~ Lầu trên biến thái quá, biến đi biến đi…]

Thời Niệm Khanh đi kiểm tra nốt hai cái bẫy còn lại. Tại cái bẫy thứ năm, cô tìm thấy một con thỏ trắng đã tắt thở.

Cả hai con thỏ đều rất béo tốt, nhìn qua là biết nhiều thịt.

Ở nơi không có con người xuất hiện, dường như sinh vật nào cũng phát triển rất tốt.

Thời Niệm Khanh xách hai con thỏ quay về trại, trên đường đi còn tiện tay đào thêm mấy củ khoai môn dại.

Dọc đường, cô còn phát hiện một cây cam dại mọc lác đác vài quả.

Thời Niệm Khanh quan sát một chút, thấy quả vẫn còn nhỏ nên tạm thời không động đến.

Cô đánh dấu vị trí lại, đợi sau này quả lớn sẽ quay lại hái.

Thời Niệm Khanh ước lượng thời gian, chắc khoảng tầm 11 giờ đến 12 giờ trưa.

Buổi sáng đã ăn đại tiệc hàu, bổ sung lượng protein kha khá nên cả người cô cảm thấy vô cùng thoải mái.

Nhìn hòn hắc diệu thạch đặt dưới đất, Thời Niệm Khanh nhặt lấy một hòn đá dài cỡ bàn tay mà cô lượm được trên đường về.

Thỏ thì khoan hãy làm, cứ phải chế tạo xong công cụ đã, có dao sắc thì làm thịt thỏ mới nhanh gọn được.

Khối hắc diệu thạch này tương đối lớn.

Cô dùng hòn đá dài gõ mạnh vào giữa, khối hắc diệu thạch lập tức tách làm đôi.

Mặt cắt lộ ra những đường vân tuyệt đẹp.

Một mảnh khá dày, thích hợp để làm rìu.

Mảnh còn lại mỏng hơn và dài hơn, rất thích hợp để làm dao găm.

Trong đầu Thời Niệm Khanh liên tục tua lại các bước ghè đẽo đồ đá.

Cô gõ liên tục vào mép của phiến hắc diệu thạch, những mảnh vụn sắc lẹm rơi lả tả xuống đất.

Lách cách… Lách cách…

Tiếng đá va vào nhau vang vọng khắp nơi trú ẩn.

Dần dần, khối hắc diệu thạch bắt đầu hiện ra hình dáng của một con dao găm.

Thời Niệm Khanh đưa con dao đá vừa thành hình ra trước ống kính cho khán giả xem.

"Mọi người nhìn xem, một con dao găm đẹp thế này, làm thêm cái bao dao nữa là chúng ta có ngay bộ công cụ cơ bản rồi."

Lúc này, khung bình luận gần như bùng nổ vì kinh ngạc.

[Tôi vừa mới ngồi xem Thời Niệm Khanh gõ đá một lúc lâu.]

[Tại sao cục đá đó lại biến thành con dao găm được nhỉ?]

[Rõ ràng tôi không hề chớp mắt, sao tự nhiên cục đá đen sì đó lại biến hình thế này?]

[Nhà tôi có một món đồ thủ công mỹ nghệ bằng đá, so với con dao trên tay Thời Niệm Khanh thì đúng là một trời một vực.]

[Cái dao đá này dùng được thật à?]

[Cảm giác năng lực của Thời Niệm Khanh vượt xa sức tưởng tượng của tôi.]

Thời Niệm Khanh không nói gì thêm, cô tiếp tục chậm rãi gõ nhẹ vào con dao hắc diệu thạch, nương theo đường vân đá mà tạo ra những vân vảy rồng vô cùng tinh xảo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc