Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi rời khỏi nhà cô Giang, trong đầu Bùi Minh Nguyệt vẫn còn quanh quẩn những lời cô vừa nói.
“Lúc cậu ấy đọc câu thơ đó, trong lòng tôi đã giật mình một cái, vì khi ấy hai đứa cũng khá thân thiết. Làm giáo viên, tôi không tránh khỏi lo lắng. Hai đứa nghe xong đừng để bụng nhé. Sau đó, tôi lại nghĩ có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều, bởi thành tích học tập của hai đứa vẫn rất ổn định. Không ngờ cuối cùng các em thật sự đi đến với nhau. Chúc mừng nhé, nếu hôm cưới tôi rảnh, nhất định sẽ đến dự.”
Bùi Minh Nguyệt suy nghĩ suốt dọc đường vẫn cảm thấy chắc là cô Giang đã nghĩ nhiều thật.
Dù sao cũng chỉ là một câu thơ thôi, “trăng sáng” là hình ảnh phổ biến trong thi ca cổ, đâu thể khéo đến mức lại trùng hợp ngụ ý về cô được.
Cô lén liếc Quý Minh Ẩn một cái, thấy sắc mặt anh hoàn toàn bình thường, chẳng có chút xấu hổ hay lúng túng nào như bị nói trúng tâm sự, thì càng chắc rằng cô Giang chỉ hiểu lầm.
Hơn nữa, nhìn cái tên “Dục Thượng Thanh Thiên” cũng đủ thấy, có lẽ anh chỉ đơn thuần thích câu thơ ấy mà thôi.
Bùi Minh Nguyệt tất nhiên không thể trực tiếp hỏi thẳng như vậy chẳng khác nào tự mình đa tình nên cô dứt khoát không nghĩ thêm nữa.
Còn Quý Minh Ẩn, người vốn định tiến từng bước một, cũng sợ nếu bộc lộ tình cảm quá rõ ràng sẽ khiến cô lùi bước.
Nghe cô Giang vô tình nói toạc ý mình, anh chỉ giữ bình tĩnh.
Dù không muốn thừa nhận nhưng anh biết trong lòng Bùi Minh Nguyệt vẫn còn hình bóng người khác, nếu anh nóng vội e rằng cô sẽ tránh xa anh hơn.
Vì vậy, anh chọn cách chậm rãi tiến vào cuộc sống của cô, từng chút một chiếm lấy lòng cô,
cho đến khi cô thật sự sẵn sàng đón nhận anh.
Sau đó, hai người trở lại thành phố B, Quý Minh Ẩn tiếp tục bận rộn chuẩn bị đám cưới và công việc công ty, còn Bùi Minh Nguyệt thì phần lớn thời gian ở nhà, lo những việc lặt vặt cho hôn lễ.
Những việc quan trọng đã chuẩn bị xong, giờ chỉ còn lại vài chuyện nhỏ.
Hôm ấy, Bùi Minh Nguyệt hẹn Trương Tử Hân cùng ra trung tâm thương mại mua vài món đồ dùng cho đám cưới, tiện thể đi lấy váy phù dâu mà Tử Hân đặt trước đó.
Trùng hợp thay, các tiểu thư thành phố B thường chỉ lui tới vài trung tâm sang trọng.
Hai người vừa bước ra khỏi cửa hàng thời trang cao cấp liền chạm mặt vài người quen.
Đó là hai tiểu thư hào môn từng quen biết Bùi Minh Nguyệt và… Dương Nam Nam.
Hai bên nhìn nhau, đều sững sờ mấy giây.
Cuối cùng, một cô họ Lưu trong nhóm đối phương mở lời trước:
“Thì ra là cô Trương và Minh Nguyệt, trùng hợp thật. Hay là cùng ngồi xuống uống tách trà nhé?”
Ánh mắt cô Lưu đảo qua lại giữa Dương Nam Nam và Bùi Minh Nguyệt, rõ ràng mang theo vẻ thích hóng chuyện.
Trương Tử Hân lập tức liếc Dương Nam Nam đầy khó chịu, định mở miệng từ chối thay bạn nhưng chưa kịp nói đã nghe Bùi Minh Nguyệt đáp: “Được thôi.”
Trương Tử Hân kinh ngạc quay sang nhìn cô, chỉ thấy Bùi Minh Nguyệt đang bình thản mỉm cười,
ánh mắt lại hướng về cô gái tên Tiền Dĩnh đứng cạnh Lưu tiểu thư, nụ cười của cô mang theo ẩn ý sâu xa.
Tiền Dĩnh khẽ cúi đầu, né tránh ánh nhìn của cô.
Chính cô ta là người đã gửi ảnh lễ cưới của Tống Diễn và Dương Nam Nam cho Bùi Minh Nguyệt vào đêm cô say rượu, còn “chính nghĩa” chỉ trích Dương Nam Nam “giẫm lên người khác mà đi lên”.
Vậy mà hôm nay, lại đứng cùng phe với Dương Nam Nam, quả là châm biếm không thể nói hết bằng lời.
Nhưng nếu nói có người chột dạ thì chắc chắn không phải là Bùi Minh Nguyệt.
Nếu cô không nhận lời hôm nay, ngày mai e rằng tin đồn “cô vẫn còn vương vấn Tống Diễn, thấy vợ mới của chồng cũ liền tránh mặt” sẽ lan khắp giới thượng lưu.
Ngược lại, còn bị người ta cho rằng cô sợ Dương Nam Nam.
Dương Nam Nam tuy trong lòng thấy khó chịu nhưng vì hai người kia là người mà bà Tống nhờ dạy cô cách giao tiếp trong giới danh môn nên không tiện tỏ thái độ, đành miễn cưỡng ngồi cùng bàn với Bùi Minh Nguyệt.
Mấy tiểu thư hào môn ngồi với nhau, đề tài nói chuyện cũng chẳng có gì ngoài thương hiệu mới ra mắt hay mẫu túi giới hạn mới nhất.
Còn Dương Nam Na, vốn không thuộc về tầng lớp này chỉ có thể ngồi im lặng, cảm thấy như bị Bùi Minh Nguyệt cố tình cô lập.
Nhưng thật ra, Bùi Minh Nguyệt hoàn toàn chẳng bận tâm đến cô.
Giống như người giàu mặc đồ hiệu, người ngoài tưởng là khoe khoang nhưng với họ đó chỉ là thói quen hằng ngày.
Cũng vậy, những chủ đề ấy chính là chuyện thường nhật của các tiểu thư danh môn, nếu Dương Nam Nam không hòa nhập được, đó là chuyện của cô ta, không ai cố tình làm khó.
Sau khi tán gẫu một hồi, câu chuyện tự nhiên chuyển sang Bùi Minh Nguyệt.
Lưu tiểu thư mỉm cười:
“Tôi đã nhận được thiệp mời của cô và ngài Quý rồi, chúc mừng nhé. Tin vui của hai người đến thật nhanh đấy.”
Bùi Minh Nguyệt nhấp nhẹ ngụm trà, cười đáp:
“Nhanh gì đâu, anh ấy còn chê là muộn đấy. Dù sao, tính từ khi cầu hôn đến giờ cũng đã hơn nửa năm rồi. Hơn nữa, chẳng phải vẫn có người còn nhanh hơn sao?”
Lưu tiểu thư bị câu nói của Bùi Minh Nguyệt chặn họng, dù lời mỉa mai không trúng cũng chẳng thấy xấu hổ, dù sao thì người thấy khó xử cũng không phải cô mà là “người nhanh hơn” kia.
Chỉ là, cô Lưu lại bị chạm đến lòng đố kỵ bởi sự “khoe khéo” lộ liễu trong lời nói của Bùi Minh Nguyệt.
Đáng ghét thật, vì sao Bùi Minh Nguyệt đã ly hôn rồi mà vẫn có người đàn ông xuất sắc như Quý Minh Ẩn sẵn sàng cưới cô ta?
Cô vốn không phải kiểu người thích phô trương chỉ là từ nhỏ đến lớn vì vẻ ngoài nổi bật mà dù không muốn cô vẫn luôn trở thành tâm điểm chú ý mà thôi.
Khi câu chuyện đã gần tàn, mọi người đều ngầm hiểu đã đến lúc giải tán, Bùi Minh Nguyệt quay sang nói với Trương Tử Hân:
“Cậu đợi tớ chút, tớ vào phòng vệ sinh.”
Nhưng chưa đầy mấy phút sau, Dương Nam Nam, người từ đầu đến giờ vẫn im lặng cũng đứng dậy nói rằng cô ta cũng muốn vào nhà vệ sinh.
Trương Tử Hân vừa định ngăn lại thì bị Lưu tiểu thư chen lời, giọng nửa cười nửa chế giễu:
“Có lẽ Tống phu nhân chỉ đơn thuần là muốn đi vệ sinh thật thôi mà?”
Trương Tử Hân khẽ hừ lạnh: “Trùng hợp thế sao? Cô tin à?”
Tuy nói vậy nhưng cô vẫn không lập tức đuổi theo. Cô liếc nhìn đồng hồ, nếu Minh Nguyệt quay lại chậm hơn bình thường, cô sẽ đi tìm ngay.
Lưu tiểu thư dĩ nhiên cũng chẳng tin Dương Nam Nam chỉ đơn thuần “đi vệ sinh”.
Nhưng mà có kịch hay ai mà không muốn xem chứ?
Chỉ tiếc là không tiện đi theo, bằng không, cô thật muốn nghe xem hai người phụ nữ từng yêu cùng một người đàn ông sẽ nói những gì.
Bên cạnh đó, Tiền Dĩnh vốn đang âm thầm thở phào nghe thấy vậy thì lại siết chặt tay trong lòng bỗng dâng lên nỗi bất an.
Cô sợ Bùi Minh Nguyệt sẽ nói với Dương Nam Nam về việc cô từng bêu xấu Dương Nam Nam sau lưng.
Nhà họ Tiền vốn không bằng nhà họ Lưu còn phải nể mặt nhà họ Tống để duy trì mối quan hệ nếu để lộ chuyện cô nói xấu Dương Nam Nam không biết Tống gia có giận đến mức trút lên đầu cả nhà cô hay không.
Nhưng Bùi Minh Nguyệt không hẹp hòi đến thế, sau khi rửa tay cô định dặm lại son môi thì thấy Dương Nam Nam bước vào.
Cô chỉ liếc đối phương nhàn nhạt một cái rồi bình thản xoay thỏi son trong tay đưa lên tô lên môi, toàn thân tỏa ra vẻ điềm tĩnh chẳng mảy may để tâm.
Nhưng Dương Nam Nam rõ ràng không chỉ đến để “giải quyết sinh lý”.
Thấy Bùi Minh Nguyệt dường như định quay người rời đi, cô ta vội vàng gọi với theo:
“Bùi Minh Nguyệt, cô thật sự không có gì muốn nói với tôi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)