Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cái “sự cố nhỏ” từ Mạnh Vi Vi chẳng hề ảnh hưởng đến bất cứ chuyện gì.
Sau khi nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau, toàn bộ ê-kíp nhiếp ảnh, quay phim và stylist đều kéo đến biệt thự nhà họ Bùi, chuẩn bị cho buổi chụp ảnh cưới đầu tiên của Bùi Minh Nguyệt và Quý Minh Ẩn.
Bộ ảnh đầu tiên có chủ đề “Phu thê hào môn”.
Trong buổi chụp, Bùi Minh Nguyệt mặc chiếc váy cưới chính, đứng cùng Quý Minh Ẩn giữa cầu thang vàng óng ở sảnh lớn tầng một.
Ánh đèn hắt xuống, phản chiếu đôi trai tài gái sắc trong khung hình.
Nhiếp ảnh gia nhìn qua ống kính không khỏi thầm cảm thán: Đây mới là định nghĩa thật sự của một cặp đôi hào môn.
Khí chất trầm ổn, sang quý của Quý Minh Ẩn và vẻ thanh lệ, đoan trang của Bùi Minh Nguyệt, khiến mọi tấm hình chụp ra đều đẹp đến mức không cần chỉnh sửa, so với mấy bức “ảnh couple” giả tạo của minh tinh trên mạng, không thể nào sánh nổi.
Bộ thứ hai mang tên “Thanh xuân học đường”.
Khi biết Quý Minh Ẩn muốn đến ngôi trường cấp ba năm xưa của hai người để chụp ảnh cưới, Bùi Minh Nguyệt thực sự sững sờ, trong ấn tượng của cô nơi đó hẳn là ký ức anh không muốn nhớ lại nữa.
“Nhưng… chúng ta có thể vào được sao?”
Cô nhìn đoàn người đông đảo phía sau mà thấy hơi lo.
Quý Minh Ẩn cười, giọng điềm đạm:
“Hôm nay là cuối tuần, không có học sinh, chúng ta đến cũng chẳng làm phiền ai. Hơn nữa anh đã nói trước với hiệu trưởng rồi.”
Năm đó họ học tại một trường quý tộc tư thục mà giờ hiệu trưởng biết người muốn quay lại là Quý Minh Ẩn, tất nhiên không đời nào bỏ qua cơ hội giao hảo với một doanh nhân tầm cỡ như anh.
Ai biết chừng, chỉ cần “tạo quan hệ tốt” lần này, sau này trường còn có thể được anh tài trợ xây thêm tòa nhà.
Nghe anh nói vậy, Bùi Minh Nguyệt mới yên tâm.
Một đoàn người mang theo thiết bị tiến vào khuôn viên trường, Quý Minh Ẩn còn chuẩn bị sẵn hai bộ đồng phục học sinh mới tinh.
Khi hai người thay xong, đứng trước gương, cảm giác như thời gian đột ngột đảo ngược, họ lại trở về tuổi mười bảy, mười tám năm nào.
Họ cùng nhau đi qua phòng học nơi từng ngồi học, sân thể dục nơi từng chạy bộ và khu vườn nhỏ nơi từng tản bộ sau giờ học.
Từng bước chân như đang viết lại ký ức cũ, tay trong tay, nụ cười ấm áp xen lẫn hoài niệm.
Những cảnh quay ấy sẽ được ghép lại thành VCR trình chiếu tại hôn lễ của họ, chứng nhân cho quãng thời niên thiếu và tình cảm lặng lẽ giữa hai người.
Sau khi chụp xong loạt ảnh trong đồng phục học sinh cũng là lúc chuyển từ đồng phục sang váy cưới.
Bùi Minh Nguyệt thay bộ váy thứ tư, bộ mà Quý Minh Ẩn nhất định bắt cô thêm vào.
Đó là một chiếc váy dài trắng ngà, phần đuôi tỏa rộng, mềm mại như sương, trông cô như một vệt sáng trong nắng chiều.
Chụp xong loạt ảnh ngoại cảnh trên bãi cỏ trong khuôn viên trường, Quý Minh Ẩn nắm lấy tay cô,
mỉm cười nói khẽ:
“Đi thôi, còn một nơi nữa anh muốn em cùng đến.”
Nói rồi, anh dẫn cô bước về phía tòa hội trường lớn…
Lúc này, trong hội trường lớn ngoài họ ra thì không còn ai khác.
Phía khán đài bên dưới tối om, chỉ có một luồng sáng chiếu xuống giữa sân khấu, tạo nên một vòng tròn sáng rực rỡ.
“Anh đưa em đến đây làm gì vậy?” — Bùi Minh Nguyệt tò mò hỏi.
Cô nhớ ở nơi này dường như cô và Quý Minh Ẩn chưa từng có kỷ niệm nào, những địa điểm trước kia bọn họ chụp đều ít nhiều gắn với ký ức của hai người.
Quý Minh Ẩn chỉ khẽ mỉm cười, mang theo chút bí ẩn.
Anh bước lên bậc thang trước, rồi ưu nhã cúi người thi lễ, đưa tay về phía cô.
Khi Bùi Minh Nguyệt đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay anh, ngay lập tức bị anh nắm chặt để mặc anh dắt cô lên sân khấu đi thẳng đến vị trí trung tâm ánh sáng.
“Em có biết lần đầu tiên anh chú ý đến em là khi nào không?” Quý Minh Ẩn chậm rãi hỏi.
“Ừm… là ngày đầu tiên chia lớp năm lớp 11?”
Cô nghiêng đầu nhớ lại, hồi đó trường chia ban khoa học tự nhiên và xã hội, chính sau khi chia ban, cô mới được xếp học cùng lớp với anh.
Quý Minh Ẩn bật cười: “Em đánh giá thấp danh tiếng của mình quá rồi.”
Ngay từ năm lớp 10, khi anh mới vào trường đã nghe không ít người nói đến cái tên Bùi Minh Nguyệt mỹ nhân nổi tiếng nhất trường, mới nhập học đã được tôn là hoa khôi cấp ba và là “nữ thần” trong mắt biết bao nam sinh.
Nhưng lần đầu anh thực sự chú ý đến cô là trong buổi dạ hội chào tân sinh.
“Em còn nhớ mình từng khiêu vũ trong buổi dạ hội tân sinh không?”
“Nhớ chứ.” — Bùi Minh Nguyệt gật đầu.
Hôm đó vì chương trình cần tiết mục biểu diễn, hội học sinh biết cô biết nhảy Latin nên mời cô và một bạn nam cùng lớp biểu diễn trên sân khấu.
Thật ra ngoài Latin, cô còn biết nhảy Valse một điệu khiêu vũ giao tiếp cơ bản mà con cháu hào môn đều được học từ nhỏ.
Chỉ là hôm đó, vì Latin bắt mắt hơn nên cô đã chọn điệu đó để biểu diễn.
Quý Minh Ẩn khẽ cong môi, giọng trầm thấp, mang theo ý cười:
“Chính vào lúc đó, anh mới thật sự nhận ra em.”
Khi ấy, anh ngồi dưới khán đài. Chỉ vô tình ngẩng đầu nhìn lên, ánh đèn sân khấu liền rọi vào cô gái đang tỏa sáng trên sàn nhảy.
Ngay khoảnh khắc đó, ánh nhìn của anh không còn dời đi được nữa.
Anh thậm chí còn mong được thay thế người bạn nhảy bên cạnh cô.
Hiện giờ, ước nguyện ấy cuối cùng cũng thành hiện thực, người cùng cô nhảy chỉ có thể là anh.
Nghĩ vậy, Quý Minh Ẩn nhẹ nhàng đưa tay ra mời:
“Anh có thể mời em nhảy một điệu chứ?”
Hiểu ngay ý anh muốn nói đến Valse, Bùi Minh Nguyệt liền nhận ra lý do vì sao hôm trước anh cứ bắt cô chọn thêm một bộ váy cưới nhẹ nhàng.
Chiếc váy cô đang mặc đã bỏ bớt lớp pha lê, ngọc trai và đuôi váy dài chỉ còn lại lớp tulle mềm nhẹ, bồng bềnh như cánh hoa nở.
“Em… em lâu lắm rồi không nhảy, có lẽ hơi vụng.” Cô hơi do dự, sợ mình giẫm phải chân anh.
Quý Minh Ẩn bật cười, nắm lấy tay cô:
“Không sao, anh cũng lâu rồi chưa nhảy. Nếu anh giẫm em, em cứ giẫm lại anh là được.”
Cô còn chưa kịp đáp bỗng trong hội trường vang lên giai điệu valse nhẹ nhàng.
Quý Minh Ẩn đặt tay lên lưng cô, hơi cúi người, điệu nhạc vừa cất lên, họ đã cùng nhau di chuyển.
Tiến một bước, lùi một bước, xoay vòng… từng động tác ăn khớp đến lạ lùng.
Rõ ràng họ chưa từng cùng nhau khiêu vũ, vậy mà lại ăn ý như hai người đã luyện tập suốt nhiều năm.
Một tay Bùi Minh Nguyệt nắm trong tay anh, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang, nóng bỏng như ánh mắt anh đang nhìn cô khiến cô muốn né tránh nhưng vòng tay mạnh mẽ của anh lại siết chặt eo cô,
không cho cô rút lui.
Tay kia của cô đặt lên cánh tay anh, qua lớp áo vest mỏng vẫn cảm nhận được cơ bắp rắn chắc dưới làn vải.
Rõ ràng anh không hề bỏ bê việc rèn luyện.
Khi họ xoay tròn thêm một vòng, Quý Minh Ẩn khẽ nói, giọng trầm ấm vang bên tai cô:
“Đây là điệu nhảy đầu tiên của chúng ta, sau này sẽ còn điệu thứ hai, thứ ba… nữa.”
Hai người bước theo nhịp nhạc, ánh đèn phía trên cũng dịu dàng thay đổi cùng từng chuyển động,
toàn bộ hội trường rộng lớn, tựa như chỉ còn lại thế giới của riêng họ.
Phía sau, nhiếp ảnh gia vẫn đang quay.
Anh ta đã chụp qua vô số cặp vợ chồng hào môn nhưng hiếm khi thấy được cảm giác ngọt ngào thật sự như thế này.
Từ màn hình máy quay anh ta có thể nhìn thấy rõ ràng niềm vui và tình cảm sâu kín trong ánh mắt của Quý Minh Ẩn.
Buổi chụp hôm ấy vô cùng thuận lợi, ba bộ ảnh cưới được hoàn thành chỉ trong một ngày.
Sau khi nghỉ ngơi thêm một đêm, sáng ngày thứ ba, toàn bộ ê-kíp lại lên chuyến bay thuê riêng trở về thành phố B.
Còn Bùi Minh Nguyệt và Quý Minh Ẩn thì ở lại thêm ít ngày.
Dù sao đã sắp kết hôn thì chuyện gặp gỡ, báo với cha mẹ hai bên cũng không thể thiếu.
Trùng hợp thay, mộ phần của cha mẹ hai người đều ở cùng một nghĩa trang.
Sau khi đã đến viếng cả hai bên, Bùi Minh Nguyệt quay sang nói với anh:
“Anh về trước đi, em còn muốn đến thăm một người.”
Quý Minh Ẩn thoáng suy nghĩ rồi nói: “Cô Giang phải không?”
Bùi Minh Nguyệt tròn mắt, kinh ngạc: “Sao anh biết?”
Cô Giang là giáo viên chủ nhiệm năm lớp 11 cũng là cô giáo dạy Ngữ văn của họ, một người có trách nhiệm và can đảm hiếm có trong môi trường quý tộc.
Khi năm đó có lời đồn “Bùi Minh Nguyệt là sao chổi khắc chết cha mẹ mình”, chính cô Giang là người đầu tiên đứng ra dập tắt tin đồn, bất chấp đắc tội với đám phụ huynh quyền thế.
Quý Minh Ẩn mỉm cười:
“Anh chỉ đoán thôi, cô Giang luôn đối xử với em rất tốt nên anh nghĩ nếu em muốn đi thăm ai thì chắc chắn là cô ấy.”
“Tất nhiên rồi. Nhưng trước tiên, chúng ta ghé mua chút quà đã.”
Vì hôm đó là chủ nhật nên khi hai người đến nơi, cô Giang đang ở nhà.
Vừa mở cửa, nhìn thấy họ, cô Giang liền ngạc nhiên xen lẫn vui mừng:
“Hai đứa… trùng hợp thế, lại đến cùng nhau à?”
Cả hai đều là những học sinh ưu tú, vừa đẹp vừa giỏi trong lớp năm ấy nên cô Giang vẫn luôn nhớ rất rõ.
Không giống thời còn đi học, dù có những học sinh vụng trộm yêu sớm thì cũng chẳng ai dám nắm tay trước mặt thầy cô.
Còn bây giờ, Quý Minh Ẩn lại có thể đường hoàng nắm lấy tay Bùi Minh Nguyệt ngay trước mặt cô Giang, nụ cười ôn hòa mà rạng rỡ:
“Cô ơi, bọn em sắp kết hôn rồi. Mười một này, cô có rảnh qua thành phố B dự đám cưới bọn em không?”
Khi nhìn thấy thiệp cưới đỏ thẫm mà Quý Minh Ẩn đưa ra, cô Giang sững người mất một lúc,
rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt chan chứa cảm khái:
“Hóa ra khi ấy không phải là tôi nghĩ nhiều đâu… Cuối cùng, hai đứa vẫn ở bên nhau thật rồi.
Chúc mừng nhé.”
Bùi Minh Nguyệt thoáng ngạc nhiên, liền hỏi:
“Khi ấy… là khi nào ạ?”
Cô và Quý Minh Ẩn vốn chỉ mới thân thiết lại gần đây, sao nghe lời cô Giang nói lại như thể giữa họ từ lâu đã có điều gì đó đặc biệt.
Cô Giang nheo mắt cười, giọng ấm áp mà mang theo ý trêu chọc:
“Em còn nhớ lần học tiết Ngữ văn chúng ta học bài ‘Cảm nhận và bình giảng thơ Lý Bạch’ không?
Hôm đó, cô để mỗi người đọc ra câu thơ Lý Bạch mà mình yêu thích nhất.”
Bùi Minh Nguyệt gật đầu, cô vẫn nhớ mơ hồ hình như hôm ấy mình đã chọn một câu nổi tiếng trong bài Tương Tiến Tửu (Khúc khuyên rượu).
Trên gương mặt nhân hậu của cô Giang thoáng hiện nét bí ẩn:
“Thế em có biết Quý Minh Ẩn khi ấy đã chọn câu gì không?”
Bùi Minh Nguyệt ngẩn ra, cô thậm chí chẳng còn nhớ nổi mình nói câu nào làm sao biết được người khác đã chọn gì?
Cô Giang khẽ mỉm cười, cuối cùng cũng bật mí:
“Hồi đó, cậu ấy chọn một câu trong bài
Tuyên Châu Tạ Điệu Lâu Tiễn Biệt Hiệu Thư Thúc Vân của Lý Bạch.”
Giọng cô khẽ ngân:
“‘Câu hoài dật hứng tráng tư phi, dục thượng thanh thiên lãm minh nguyệt.’”
(‘Cùng mang chí lớn, hứng cao ngất trời, muốn lên cõi xanh ôm lấy vầng trăng sáng.’)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


