Sau khi Diệp Hy mất tích, Kiều Mộc Đình thậm chí bỏ luôn khoa cử mà điên cuồng tìm kiếm y.
Kiều Mộc Đình hỏi thăm khắp nơi, không quản mưa gió, nhưng vẫn không có tin tức gì về Diệp Hy.
Sau nhiều lần bị mưa ướt, Kiều Mộc Đình mắc phải bệnh phổi.
Nhưng hắn vẫn không chịu từ bỏ, tìm kiếm Diệp Hy khắp mọi ngõ ngách trong kinh thành.
Có lẽ dáng vẻ bệnh lao của hắn quá đáng thương đã khiến người khác động lòng, cuối cùng hắn được một sĩ tử không muốn tiết lộ danh tính, người này nói từng thấy Trương Hữu Thần đưa thư vào phòng của hắn vào đêm đó, sau đó lại thấy Diệp Hy mặc áo của hắn đi về phía núi Tề Đồng.
Gia đình sĩ tử đó có chút bối cảnh nên đã kể cho Kiều Mộc Đình nghe về những mờ ám ở núi Tề Đồng.
Cuối cùng, người đó thở dài khuyên Kiều Mộc Đình từ bỏ, đừng tự chuốc lấy rắc rối, hắn không thể đấu lại họ.
Nhưng Kiều Mộc Đình không tin.
Kiều Mộc Đình viết đơn kiện suốt đêm, đem đến nha môn, hy vọng quan phủ sẽ giúp đòi lại công lý. Nhưng vị quan ấy nhận đơn xong lại bắt Kiều Mộc Đình, đánh hắn ba mươi trượng, nói rằng hắn vu cáo người khác.
Nghĩ lại cũng đúng, một Kiều Mộc Đình nhỏ bé, một Diệp Hy nhỏ bé, không quyền không thế, ai lại vì họ mà đắc tội với những quan lớn quyền cao chức trọng?
Kiều Mộc Đình thực sự không còn cách nào khác, mùa đông năm ấy, hắn kéo lê thân thể hấp hối về lại Túy Hồng Lâu.
Tô Hồng Hạnh nhìn thấy dáng vẻ này của Kiều Mộc Đình, lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Kiều Mộc Đình, nam cao tám thước, quỳ trước mặt Tô Hồng Hạnh, hối hận nói rằng bản thân không nên cố chấp mà hại chết bằng hữu.
Tô Hồng Hạnh gắng gượng không khóc, nàng tiến tới nắm lấy vai Kiều Mộc Đình.
Nàng nói: “Sai không phải là ngươi, cũng không phải là chúng ta. Kiều Mộc Đình, lúc đó ngươi tin vào đúng sai, công lý, bây giờ ngươi còn tin không?”
Kiều Mộc Đình với khuôn mặt tái nhợt, nhìn Tô Hồng Hạnh và im lặng rất lâu.
Tô Hồng Hạnh không để nước mắt rơi, mỉm cười kiên nghị và kiêu ngạo, nàng nói: “Nếu ngươi còn tin, chúng ta chỉ là hai mạng người, không có gì phải lo lắng, tại sao lại không thể đấu với bọn hắn?”
Mắt Kiều Mộc Đình đỏ hoe, hắn vẫn không thể phát ra tiếng.
Tô Hồng Hạnh lại nói: “Ngay cả kẻ nhát gan như Diệp Hy còn dám, chúng ta sợ cái gì?”
“Hắn không phải kẻ nhát gan.”
Kiều Mộc Đình cuối cùng cũng mở miệng, mọi cảm xúc dồn nén trong lòng bùng nổ, đau khổ khóc nấc, không ngừng lặp lại một câu.
“Hắn không phải kẻ nhát gan.”
Để che mắt người đời, nàng và Kiều Mộc Đình giả làm phu thê. Họ vốn định tìm ra thi thể của Diệp Hy trước, sau đó vào kinh thành kiện lên triều đình.
Nhưng mãi mà họ vẫn không tìm được thi thể của Diệp Hy, càng điều tra họ càng phát hiện ra thế lực đằng sau khoa cử rắc rối khó gỡ, quyền lực ngập trời
Dù họ có tìm được chứng cứ, chỉ sợ không ai dám thẩm tra.
Thể trạng của Kiều Mộc Đình ngày càng tệ, cuối cùng có một ngày, hắn nói với Tô Hồng Hạnh rằng hắn đã nghĩ ra một cách.
Cách đó là hắn dùng cái chết của mình để gây chấn động, chỉ cần khuấy động nước ở Tô Châu, thì không lo không đến được kinh thành.
Tô Hồng Hạnh không đồng ý, Kiều Mộc Đình nắm chặt tay nàng, hắn nói:
“Nghe ta nói, ta biết mình không sống được bao lâu, nếu cứ thế mà đi, trăm năm sau chắc chắn ta sẽ không có mặt mũi nào để đối diện với nàng và Diệp Hy.
“Ta đã viết sẵn một bức thư nhờ người gửi đến Đại Lý Tự. Để phòng ngừa thư bị phá hủy giữa đường, ta không thể viết rõ nỗi oan trong thư, chỉ dùng thuốc đặc biệt viết tên mình.
“Và ta sẽ đến Thanh Vân Lâu, mắng chửi Vi Chiêu Y, hy vọng có thể thu hút sự chú ý của triều đình.”
Tô Hồng Hạnh nước mắt giàn giụa, nàng nắm chặt tay Kiều Mộc Đình.
Nàng đột nhiên nhớ lại, khi họ tìm kiếm khắp núi Tề Đồng mà không có kết quả, nàng cuối cùng không thể chịu đựng được những cảm xúc dày vò, khóc nức nở trong cơn mưa lớn.
Nàng vô cùng nhớ Diệp Hy, càng muốn biết sau khi chàng ấy hiểu ra sẽ nói gì với mình.
Lúc này, một chiếc ô che cho nàng khỏi cơn mưa, theo sau đó là cơ thể rộng lớn và ấm áp của một nam nhân.
Giọng nói của Kiều Mộc Đình vang lên từ phía sau nàng, hắn nói: “Không cần quay đầu lại. Ta hiểu lòng nàng, ta chỉ muốn thay Diệp Hy che mưa cho nàng lúc này thôi.”
Kiều Mộc Đình là người như thế, quang minh lỗi lạc, thẳng tiến không lùi.
Nhưng lý tưởng và tín ngưỡng của hắn vẫn bị thế tục bẩn thỉu này phá hủy, cả cơ thể hắn cũng bị giằng xé đến tan nát.
Trên giường bệnh, khuôn mặt Kiều Mộc Đình tái nhợt, sau khi nói hết kế hoạch, hắn lại cười như huynh trưởng, cố gắng chỉnh lại tóc bên tai nàng.
Kiều Mộc Đình nói: “Ta đi trước một bước, nếu có thể gặp Diệp Hy, ta sẽ cùng hắn bảo vệ nàng trên trời; nếu hắn còn sống trên đời, ta không gặp được thì ta sẽ bảo vệ các người từ trên trời.”
Tô Hồng Hạnh gật đầu, rồi lại lắc đầu, nắm chặt tay Kiều Mộc Đình.
Nàng không thể không trách mình, tại sao không thể chia một chút tình cảm cho nam nhân trước mắt này, nhưng lại nghĩ, nếu chia ra thì đó mới là xúc phạm hắn.
Kiều Mộc Đình dường như đoán được suy nghĩ trong lòng cô, hắn mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Sau khi ta chết, có lẽ sẽ khiến nàng chịu ấm ức.”
Lúc đó, Tô Hồng Hạnh cũng học theo Kiều Mộc Đình, mỉm cười nhẹ nhàng nhưng kiên định lắc đầu.
Tô Hồng Hạnh cười với ta, nàng nói: “Thực ra không có gì ấm ức, chúng ta là những người ngày ngày bị người ta mắng chửi sau lưng, đã sớm không quan tâm đến danh tiếng rồi.”
Ta lắc đầu nói: “Những gì ngươi làm chỉ để tạo ra nghi ngờ, khiến người ta chú ý đến ngươi, chú ý đến Kiều Mộc Đình, chú ý đến Túy Hồng Lâu và Diệp Hy.”
“Không tồi! Ta tiếp cận Trương Hữu Thần, lấy khăn tay từ hắn ta cũng để kích động mâu thuẫn giữa hắn ta và Trương phu nhân.”
Tô Hồng Hạnh cười tinh nghịch, cực kỳ thông minh và giảo hoạt, nàng nói: “Không quan tâm tình cảm tốt hay không, người bên gối luôn biết nhiều bí mật nhất.”
Ta cũng mỉm cười, nói: “Ngươi tính toán thời gian biết Đại Lý Tự sẽ nhận được thư nặc danh của Kiều Mộc Đình, sau đó kích động Trương phu nhân để bà ta báo quan?”
Tô Hồng Hạnh lắc đầu nói: “Ta không kích động, hôm đó ở chùa Quan Âm, ta nói vào tai Trương phu nhân việc Trương Hữu Thần muốn giết bà ta. Sau đó, ta hẹn gặp riêng để nói rõ lý do.”
Ta chợt hiểu ra: “Sau đó, Trương phu nhân hợp tác với ngươi, chặn kiệu Tằng Tri Hứa giữa đường, tố cáo Trương Hữu Thần thuê sát thủ giết mình. Thật không ngờ, bà ta lại giúp ngươi.”
Tô Hồng Hạnh cười nói: “Bà ta là người tốt cũng là người thông minh, biết phu quân có sát tâm, tất nhiên phải tìm cách tự cứu, chẳng lẽ lại treo cổ chết trên một cái cây hay sao?”
Ta nhìn Tô Hồng Hạnh rồi lại thở dài trong lòng, trên thế gian này có rất nhiều người thực sự chọn treo cổ chết trên một cái cây.
Ta lại hỏi: “Mê La Hương ngoài tác dụng mê hoặc tâm trí người còn có thể trong thời gian ngắn giúp người ta quên đi đau đớn, khôi phục thể lực. Đây chính là mục đích ngươi cho Kiều Mộc Đình dùng Mê La Hương đúng không?”
Tô Hồng Hạnh gật đầu.
Đến đây, ta cũng không còn gì muốn hỏi nữa, ta chỉ cảm thấy mọi thứ đã trở nên sáng tỏ và ta rất khâm phục.
Ta nói: “Những tên tham quan ô lại đầy tham vọng đó mới là những kẻ hay thế này thế kia. Còn các người đều là những người dũng cảm nhất mà ta từng gặp.”
Tô Hồng Hạnh nở một nụ cười rất rạng rỡ, nụ cười này khiến khuôn mặt nàng trông rất sinh động, làm ta cảm thấy cuối cùng cũng thấy được hình dáng thực sự của nàng.
Tôi hỏi: “Ngươi có kế hoạch gì tiếp theo không?”
Tô Hồng Hạnh suy nghĩ một lúc, cười nói: “Ta muốn dẫn hai người bọn họ du ngoạn khắp nơi, từ nay ba người chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.”
Ta cũng cười, chúc họ thuận buồm xuôi gió, suốt đời bình an.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


