Ta quỳ trước mặt Nữ Hoàng, khuôn mặt ngài tràn đầy niềm vui, hỏi ta muốn nhận thưởng gì.
Ta cúi đầu, khẽ nói: “Mạng của thuộc hạ là do bệ hạ ban cho, phục vụ bệ hạ là sứ mệnh của thuộc hạ, không cần bất kỳ phần thưởng nào.”
Dường như Nữ Hoàng rất hài lòng với câu trả lời của ta, ngài đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt ta, đưa một bàn tay đầy chai sạn nâng cằm ta lên, bắt ta phải ngẩng đầu nhìn.
Nữ Hoàng đưa tay, vuốt tóc ta.
Ba tháng trước, ngài ấy cũng vuốt tóc ta như vậy.
Ba tháng trước, ta vẫn còn bị nhốt trong căn phòng tối tăm không có chút ánh sáng nào, lâu lắm rồi mới nghe thấy những bước chân khác với người mang cơm từ ngoài cánh cửa sắt.
Ngài ấy đến, lưng ngài hẳn là phủ đầy ánh sáng, giống như lần đầu tiên tôi gặp.
Còn ta vì bị giam cầm quá lâu trong bóng tối, đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng nữa.
Ngài ấy vuốt mái tóc dài của ta, động tác nhẹ nhàng, giống như lúc ngài cứu ta từ đường phố lạnh lẽo mùa đông, tự tay chải tóc cho ta.
Ngài cao quý và rực rỡ như vậy, nhưng lại không có chút khinh miệt nào đối với ta.
Lúc đó ngài ấy nói: “Ngươi tên là Chiêu Nhi, nghe khá giống tên của ta, có lẽ chúng ta có duyên phận.”
Có lẽ vì ngài ấy là nguồn ấm áp đầu tiên mà ta cảm nhận được trong đời, nên ta mới sẵn sàng vì ngài mà giết người duy nhất đối tốt với tôi trên đời này.
Ngài ấy nói: “Chiêu Nhi, bọn hắn nói ba năm qua, ngươi không nói một lời nào. Trẫm biết ngươi đang giữ bí mật cho trẫm, trẫm rất biết ơn ngươi. Trẫm có thể thuận lợi lên ngôi, ngươi thực sự là công thần lớn nhất.”
Ngài lại nói: “Hiện tại, có một việc khó đặt trước mặt trẫm, trẫm cần sự giúp đỡ của ngươi. Ngươi có còn nguyện ý phục vụ trẫm không?”
Ta mở miệng rất khó khăn, vì quá lâu không nói chuyện mà không thể phát ra âm thanh trọn vẹn.
Từ sâu trong cổ họng ta phát ra âm thanh khàn khàn, mơ hồ, nhưng ta nghĩ, chắc chắn ngài hiểu được lòng trung thành của ta.
Quả nhiên, ngài ấy rất hài lòng, trong giọng nói còn mang theo ý cười.
Ngài lại vuốt tóc tôi, điều này làm tôi nhớ đến lúc ngài luôn vuốt ve con chó trắng mà mình yêu quý nhất.
Giờ đây, Nữ Hoàng nhìn ta, nhẹ nhàng thở dài: “Chiêu Nhi, trẫm không nhớ rõ, hình dáng nguyên bản của ngươi như thế nào.”
Ta nói: “Chiêu Nhi đã chết từ ba năm trước, bệ hạ không cần nhớ dung mạo của nàng ta.”
Nữ Hoàng mỉm cười, vẫn dịu dàng như trong ký ức của ta.
Nhìn nụ cười của ngài ấy, tôi bỗng nhiên rất muốn hỏi, đêm đó ngài có thể kịp thời đến núi Tê Đồng, liệu có phải ngài đã sớm bàn bạc với Tằng Tri Hứa để giăng bẫy.
Dù sao thì Tằng Tri Hứa đã la lớn thân phận thật của Diệp Hy ở ven đường, lại rầm rộ đào hài cốt, e rằng chính là để dụ Tịch Tướng lộ ra manh mối.
Sau này ta mới biết, cái gọi là đào ra hài cốt hôm đó thực chất đều là giả, chỉ để dụ Tịch Tướng mắc câu, nên dĩ nhiên không sợ bị Tịch Tướng thiêu hủy.
Nhưng đã giăng bẫy, sao bọn họ lại không lường trước sẽ có nguy hiểm.
Nếu ta mở miệng, e rằng sẽ rơi vào kết cục giống như Tô Hồng Hạnh, đến lúc đó, ai sẽ đến cứu ta?
Nữ Hoàng đỡ tôi dậy, ngài ấy nói rằng vụ án khoa cử của Kiều Mộc Đình đã chính thức khởi động, sắp tới e rằng còn nhiều người phải khai quật, hy vọng ta có thể tiếp tục giúp ngài điều tra.
Ta còn có thể nói gì? Nữ Hoàng nói với tôi hai từ “hy vọng” đã là vinh dự lớn lao của ta rồi, nào có thể từ chối? Càng không có tư cách từ chối.
Rời khỏi hoàng cung, trời đã về chiều.
Ta nhìn quanh, bất chợt không biết nên đi đâu.
Lúc này, một luồng hơi lạnh từ sau lưng ập tới, đó là mùi của kẻ thù truyền kiếp.
Tôi quay đầu lại, chỉ thấy Tằng Tri Hứa khoanh tay, dựa lưng vào tường, đôi mắt sắc như diều hâu nhìn chằm chằm vào ta.
Mối nghiệt duyên giữa ta và Tằng Tri Hứa, phải bắt đầu từ ba năm trước.
Khi đó, ta còn là thị nữ thân cận của tân đế Tề Hàn Chi, cũng là kẻ mưu phản dùng một chén rượu độc giết chết ông ta.
Dù ta đã bày mưu tính kế, đấu trí đấu dũng với Tằng Tri Hứa nhiều lần nhưng cuối cùng vẫn bị hắn vạch trần được bố cục và phá án.
Tằng Tri Hứa bắt ta đến Đại Lý Tự tra hỏi nghiêm ngặt, buộc ta khai ra người đứng sau ra lệnh.
Ta hiểu ý của Tằng Tri Hứa, dù sao ta chỉ là một thiếu nữ yếu ớt mà dám đầu độc Hoàng Đế, nghĩ sao cũng thật khó tin.
Hoàng thái hậu Ngụy Chiêu Y nắm quyền nhiều năm, luôn bị chửi bới là sát phu tù tử, dã tâm rõ ràng.
Hiện nay, tân đế Tề Hàn Chi vừa đăng cơ đã bị đầu độc chết trong tẩm cung, ngài ấy lại không rơi một giọt nước mắt cho nhi tử thân sinh của mình.
Điều này thực sự khiến người ta suy nghĩ xa xôi.
Ta nói không có ai ra lệnh, là do ta yêu Tề Hàn Chi mà không được, vì yêu mà sinh hận.
Ta không thể chấp nhận việc ông ta sủng ái nữ nhân khác nhưng lại không cho ta danh phận, nên dứt khoát hủy diệt ông, để không ai có được.
Tằng Tri Hứa căn bản không tin những gì ta nói, dùng trọng hình lên người ta, nhưng dù hắn tra hỏi thế nào, câu trả lời của ta vẫn không đổi.
Vụ án không thể mãi mắc kẹt ở Đại Lý Tự, cuối cùng, Tằng Tri Hứa chỉ có thể báo cáo lời khai của ta, chẳng mấy chốc, Thái Hậu đang tạm quyền cai trị đã tuyên án tử hình cho ta, chờ đến mùa thu xử trảm.
Ta bình thản đối mặt với kết cục đã định sẵn, nhưng vào ngày hành hình lại được Thái Hậu cứu.
Sau đó, ta bị giam cầm trong một căn phòng tối không thấy ánh sáng.
Mãi cho đến lúc này, ta mới được thả ra.
Ta cắn răng, hành lễ cung nữ với Tằng Tri Hứa, đối phó với loại người như hắn, bất kể lúc nào cũng phải tự nhiên, tuyệt đối không được rối loạn.
Hắn chầm chậm bước đến, hỏi: “Ngươi là ai, định đi đâu?”
Ta trả lời dối trá: “Bẩm đại nhân, nô tỳ là Xuân Hà của Hoán Y Cục, hôm nay là ngày hưu mộc* của nô tỳ, nô tỳ định ra ngoài dạo chơi, nhất định sẽ trở về đúng giờ.”
* Ngày hưu mộc : hay còn gọi là ngày nghỉ tắm gội, là ngày mà cung nữ và các quan lại trong cung đình được phép nghỉ ngơi để tắm rửa, gội đầu và chăm sóc bản thân. Trong các triều đại phong kiến, những người làm việc trong cung thường có lịch trình rất nghiêm ngặt và bận rộn, cách mười ngày họ được cấp những ngày nghỉ đặc biệt để tắm gội, giúp giữ gìn vệ sinh cá nhân và phục hồi sức khỏe.
Tằng Tri Hứa nhìn chằm chằm ta, hắn nói: “Đôi mắt của ngươi rất giống với một nữ tử mà ta từng gặp ở Tô Châu.”
Ta cung kính đáp: “Đại nhân, nô tỳ chưa từng ra khỏi Kinh Sư cũng chưa từng đến Tô Châu.”
“Ồ?” Tằng Tri Hứa nhạt nhẽo nói: “Đôi mắt của ngươi cũng làm ta rất quen thuộc, giống như một cố nhân. Ta bớt thời gian đến Băng Nhân Thư tìm thấy Đỗ nương tử kia, nhưng không biết tại sao, lần sau gặp lại, đôi mắt của người kia lại bình thường, không còn cảm giác quen thuộc đó.”
Ta vẫn giữ tư thế hành lễ mà không nói lời nào, bây giờ ta là cung nữ Xuân Hạ, ở trước mặt Diêm Vương Tằng Tri Hứa, làm sao ta dám nhiều lời?
Theo lý mà nói, giờ ta phải nên run rẩy mới đúng.
Tằng Tri Hứa cũng không bận tâm đến sự im lặng của tôi, hắn tự nói: “Kỳ lạ là, sau này trong quân của ta, ta lại thấy đôi mắt đó, chỉ có điều lần này, chủ nhân của đôi mắt đó lại là tiểu binh.”
Ta bắt đầu thêm vào chút diễn xuất run rẩy, tất nhiên, không phải run vì sợ, mà vì đôi chân đang giữ tư thế hành lễ.
Cuối cùng Tằng Tri Hứa nói: “Đứng lên đi.”
Ta sợ hãi nói: “Cảm tạ đại nhân.”
May mắn là Tằng Tri Hứa không làm khó thêm, hắn nói: “Đi làm việc của ngươi đi.”
Ta lại hành lễ cảm tạ, cố gắng kiểm soát đôi chân muốn chạy thục mạng của mình, tránh để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Lúc này, ta lại nghe thấy Tằng Tri Hứa nói từ phía sau: “Dù sao ngươi cũng phải trở về cung, chúng ta sẽ gặp lại.”
Ta hít một hơi thật sâu, may mà kìm chế được, không thì đã lộ ra tiếng thở mạnh rồi.
Gặp lại?
Vậy ta phải suy nghĩ xem lần sau gặp lại, làm sao đổi đôi mắt khác đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)