Lăng Vi đang muốn nổi giận, vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy vẻ mặt Diệp Đình đầy sát khí nắm cổ tay người kia.
“Ôi…” tên thiếu gia kia bị đau hét lên: “Mày là ai hả? Tự tìm chết mà…” hất tay ra vừa quay đầu lại đột nhiên phát hiện là Diệp Đình.
Sau đó lại a một tiếng, không phát ra được âm thanh gì, tất cả cắm nơi cổ họng gắng gượng nuốt xuống.
“Ca… Đình Ca… Đình thiếu gia… Diệp tiên sinh…” Người nọ hoảng hốt thất thố. Sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, hàm răng run rẩy: “Diệp tiên sinh… tôi sai rồi. Tôi không biết.. cô ấy là người phụ nữ của ngài…”
Diệp Đình lạnh lùng hừ một tiếng, đôi mắt đầy lạnh lẽo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
