Cuối tháng mười, Lâm Lạc Tang nhận được một lời mời đón giao thừa từ một đài truyền hình.
Năm nay không chỉ mời cô mà còn mời cả bé Pudding và bé Bố Lôi, nói là cô dẫn theo hai đứa bé tham gia một chương trình đếm ngược vô cùng quan trọng.
Ê-kíp chương trình thật sự muốn mời tất cả mọi người, nhưng lại sợ đường đột mở miệng mạo phạm đến Bùi Hàn Chu, châm chước cả buổi mới thật cẩn thận từng li từng tí đề cập: 【 Nếu tổng giám đốc Bùi sẵn lòng đến, chúng tôi nhất định sẽ vô cùng hoan nghênh……】
Anh nhàn nhã lật từng trang sách: “Ừ.”
Nhanh chóng thu phục được Bùi Hàn Chu, cô quay sang hỏi bé Bố Lôi: “Con có muốn hát trên TV đêm giao thừa không?”
Bé Bố Lôi thoáng suy tư: “Chỉ có một mình con thôi sao?”
“Đương nhiên không phải,” Lâm Lạc Tang nói, “Nhà họ Kỷ cũng ở đó với chúng ta…… Kỷ Đường Uyên hẳn là cũng sẽ đi.”
“Các con lúc trước quay chương trình truyền hình với nhau, không phải tình cảm khá tốt sao?”
Giao thừa là thời khắc náo nhiệt nhất, vì thế đài truyền hình quyết định bật chế độ xào lại mười ca khúc vàng, mời hai gia đình Lâm Lạc Tang và Kỷ Ninh làm cho bầu không khí trên sân khấu tốt hơn một chút.
Nghe được tên của Kỷ Đường Uyên, tay bạn nhỏ Lâm Lộ đang lột quả quýt lúc này mới dừng lại, ngẩng đầu hỏi: “Anh ấy sẽ biểu diễn cùng một chỗ với nhà mình sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy thì được” bé Bố Lôi nhét toàn bộ quả quýt nhỏ vào trong miệng, cũng nhanh chóng bị giải quyết, “Con và anh Bánh Trôi cũng đã lâu rồi không gặp mặt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


