Sau khi bé Bố Lôi đòi chỗ ngủ bị người ba yêu nhất từ chối khéo, cuối cùng chỉ có thể khóc thút thít trở lại giường mình.
Hốc mắt cô bé ngậm nước mắt, vô cùng ấm ức.
Là em trai bé Pudding sắm vai nhân vật người lớn, kéo một bên chăn cho cô bé xong rồi sau đó mím môi, nói ra ý nghĩ của mình: “Tự bọn mình ngủ là được rồi, đừng quấy rầy ba mẹ.”
Cuối cùng, vài phút sau, giọng nói chưa thoát được ngây thơ nhưng khiến người khác tỉnh ngộ của bạn nhỏ Bùi Tinh Hà vang lên:
“Có lẽ là bởi vì…… cưng chiều của ba có điểm mấu chốt.”
Bé Bố Lôi nghe không hiểu, trở mình, mở to đôi mắt xinh đẹp mờ mịt nhìn cậu bé.
Bé Pudding xoay người đưa lưng về phía ánh trăng, chớp đôi mi thật dài.
“Mẹ chính là điểm mấu chốt kia.”
……
Bé Bố Lôi đột nhiên lắc đầu hai lần, tư thế niệm kinh không nghe không nghe, thở phì phò phủ chăn qua đầu, kết quả cứ như vậy mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Lúc nửa mộng nửa tỉnh hình như cô bé nghe thấy có tiếng bước chân, ngay sau đó hương linh lan thuộc về mẹ bao trùm lấy cô bé.
Mẹ thay cô bé kéo chăn xuống, sau đó sờ lên má cô bé, sau đấy thì quan tâm một bên giường khác trong chốc lát, lúc này mới khép hờ cửa đi ra ngoài uống nước.
Lâm Lạc Tang chỉ mới vừa uống hai hớp trong ly nước thì cảm giác được quần ngủ bị ai đó kéo hai cái, giống như có vật gì đứng bên chân.
Xem ra không phải robot, cô cúi đầu đã nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng hơi say ngủ của bé Bố Lôi.
Lâm Lạc Tang sờ sau gáy cô bé: “Sao vậy con?”
Bé Bố Lôi dựa vào bên tai cô, đầu vùi trên vai cô nhỏ giọng hỏi: “Mẹ có thể đưa con lên giường ngủ không……?”
“Con muốn ngủ bên cạnh mẹ sao?”
Bé Bố Lôi dùng sức gật đầu lia lịa.
Lần này không có Bùi Hàn Chu ngăn cản ở giữa, Lâm Lạc Tang bế con gái lên, động tác nhẹ nhàng đi vào phòng, cũng đặt bé Bố Lôi ở vị trí giữa, còn cầm cái gối nhỏ cho bé.
Bé Bố Lôi vui vẻ đến mức đôi mắt toả sáng, cặp mắt đen nhánh xoay chuyển, dùng giọng mũi kêu: “Mẹ……”
Người ba bên cạnh bỗng nhiên nhúc nhích.
Bé Bố Lôi sợ tới mức hồn phi phách tán, túm lấy cổ áo mẹ cũng không dám nhúc nhích một chút nào, cho đến khi sau vài giây xác nhận không có uy hiếp thì mới nói năng nhỏ nhẹ: “Ngủ ngon, mẹ.”
Lâm Lạc Tang lấy tay chải mái tóc dài mềm mại của bé rồi trấn an: “Ừm, ngủ ngon.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)