Vào lúc hai giờ sáng bạn nhỏ Lâm Lộ cất tiếng khóc vang đội đầu tiên.
Quá trình cũng xem như tương đối thuận lợi nhờ vào chế độ ăn uống và lượng vận động vừa phải hàng ngày của Lâm Lạc Tang trong thời gian mang thai.
Tuy rằng Bùi Hàn Chu đã đề nghị cùng vào sinh từ rất sớm nhưng đến phút cuối cùng Lâm Lạc Tang vẫn không đồng ý.
Anh biết là do cô muốn duy trì hình tượng tốt đẹp của mình trong lòng anh cho nên anh tôn trọng ý kiến của cô, sau khi khử trùng xong thì chờ đợi ở một căn phòng nhỏ trong phòng sinh.
Có lẽ không chờ lâu lắm nhưng mỗi một phút một giây với anh mà nói đều coi như gian nan, mãi cho đến khi y tá đẩy cửa ra, đưa đứa bé trong lòng cho anh xem: “Mẹ tròn con vuông……”
Anh nghĩ, giờ phút này cô vẫn rất đẹp, đồng thời càng thêm rung động lòng người hơn bao giờ hết.
Lâm Lạc Tang như nói mớ khẽ lẩm bẩm: “Tàm tạm, nhưng…… Có tí mệt.”
Anh đưa tay vén sợi tóc rối của cô sang một bên rồi cúi người hôn lên trán cô, dịu dàng nói rằng: “Ngủ đi, anh sẽ ở bên cạnh.”
“Tỉnh ngủ thì sẽ tốt thôi.”
……
Một giấc dài dằng dặc trôi qua, sức sống của cô đã khôi phục hơn phân nửa, lúc trợn mắt đã nhìn thấy một vật nho nhỏ nằm bên gối mình.
Đôi mắt bé con còn chưa hoàn toàn mở nhưng gương mặt lại cực kỳ giống cha mẹ, mới sinh ra đã có thể nhìn thấy đôi mắt hai mí thấy xinh đẹp, treo trên mí mắt như vầng trăng khuyết.
Cảm giác rất kỳ diệu.
Cô không kìm được nghiêng người, nhẹ nhàng vươn tay sờ lên chóp mũi bé con.
Bùi Hàn Chu đã nhìn cô một lúc lâu bên mép giường, lúc này mới lên tiếng: “Là con gái, rất khỏe mạnh.”
Cô nhìn về phía anh: “Đặt cái tên gì được nhỉ?”
“Trước đó không phải anh đã suy nghĩ rất nhiều sao,” Lâm Lạc Tang nghiêng đầu, “Chúng ta chọn nhé?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)