Hôn lễ đã được cử hành xong, sau đó tới phần ném hoa cưới.
Địa điểm ném hoa cưới được xây dựng bên ngoài, sau khi băng qua con đường dài được bao quanh bởi hoa hồng màu trắng hồng, Lâm Lạc Tang đến dưới cổng hoa.
Ánh nắng vừa phải, một màu cam dịu và yên bình được trải ra nhẹ nhàng, có gió thổi đến, cô cầm hoa cưới nhìn các tân khách sôi nổi đứng yên.
Cô cười trao đổi một ánh mắt ” tớ biết cậu biết” với Thịnh Thiên Dạ nhưng không khỏi thay Thịnh Thiên Dạ quan sát thế cục đoạt hoa cưới một lúc, suy nghĩ đợi lát nữa phải ném làm sao mới có thể chuẩn xác nhưng lại không cố tình.
Người nóng lòng muốn thử và thổi huýt sáo quá nhiều, thậm chí vài anh chàng đều đang ngoắc tay về phía cô, ra hiệu cho cô ném hoa về phía mình.
Ngụ ý của việc ném hoa cưới vốn là để truyền lại may mắn khi mình đã tìm được chốn về, nhưng dần dần lại diễn biến thành một môn thể thao khuấy động bầu không khí nhất, vài người đã kết hôn cũng vây quanh vô góp vui bên trong, nhảy cao hơn so với ai khác.
La Tấn đè người nào đó phía trước mình xuống, khinh thường khuyên nhủ: “Chung Bích, cậu đã kết hôn còn nhảy Q cái gì, hoa cưới nhường cho mấy chị bé độc thân được không? Chúc phúc người ta sớm tìm được hạnh phúc một chút, cũng là một việc thiện đấy.”
Chung Bích quay đầu lại nhìn, so sánh tư thế tay của cả hai: “Nói thì nói thế không sai, nhưng tay của ông với còn cao hơn tay tôi.”
La Tấn: “……”
Đám đông vây quanh cạnh Chung Bích phát ra tiếng “wow”: “Nói cứ như thiệt vậy.”
Mọi người trò chuyện náo nhiệt, chỉ có Phó Tu và Thương Minh đứng tại chỗ không nói một lời, dường như không cảm thấy hứng thú cho lắm.
Hai tay Lâm Lạc Tang đặt hoa cưới trước ngực rồi cong môi nhìn mọi người làm loạn, cậu đánh tôi, tôi đẩy cậu tổn hại lẫn nhau.
Cô đang nhìn xuống dưới sân khấu còn Bùi Hàn Chu thì đang nhìn cô.
Nhìn một lát, dường như anh phát hiện gì đấy, lúc này mới vươn tay vén tấm mạng che mặt của cô lên.
Cô không phản ứng, cơ thể theo bản năng muốn trốn thì nghe thấy anh nói: “Đừng nhúc nhích, mạng che mặt.”
Giây tiếp theo, mạng che mặt được thêu thùa khéo léo bỗng dưng được mở ra, bay nhanh về phía sau, rơi xuống mái tóc dài của cô
Chủ đề của bộ váy cưới này là nốt nhạc, không chỉ có những nốt nhạc được thêu thủ công trên váy và eo áo mà phần đuôi của mạng che là những chiếc lá dâu tằm rơi rụng ăn ý với tên của cô.
Mặc dù thêu hoa văn đơn giản nhưng toàn bộ váy cưới đã tiêu phí rất nhiều tâm tư, hơn một nghìn viên ngọc trai quý hiếm của Nam Hải được dùng để viền, hàng trăm viên kim cương được đính trên ngực và cổ tay áo, mạng che mặt vô cùng đơn giản cũng ngầm bao hàm nhiều tâm tư nhỏ xíu.
Lần đầu tiên nhìn thấy nó, Lâm Lạc Tang từ thân thể đến trái tim đều bị chiếc váy cưới này bắt làm tù binh, ngay cả hô hấp cũng tạm dừng một lát.
Bộ này thậm chí còn đẹp hơn bộ Valentino trước đây, mỗi một chỗ đều tản ra hơi thở của sự ưu nhã và xa hoa, đều vô cùng ăn khớp với hôn lễ trong lâu đài cổ.
Nhưng…… Thích thì thích đấy nhưng lúc mạng che mặt bị anh vén ra sau, cô vẫn nghiêng người về trước như cũ, nhẹ giọng cười khúc khích: “Bây giờ anh mới biết săn sóc, vừa rồi em muốn anh vén lên mà anh cũng không vén.”
Đối với hành vi vừa rồi của mình, Bùi Hàn Chu như là giải thích: “Không còn kịp rồi.”
“Không kịp? Vén mạng che mặt có thể cần mấy giây?” Khuỷu tay cô vươn ra sau, tách tấm mạng che mặt lúc hôn chắn trên môi mình ra, “Nhìn thấy không, son môi của em cũng đã in lại rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)