*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ánh đèn tự do chiếu xuống đầu anh, Bùi Hàn Chu trên màn ảnh không ngờ Lâm Lạc Tang lại đột nhiên cue đến mình, hơi có chút ngoài ý muốn nhướng đuôi mắt nhưng gương mặt đẹp mắt không thể tưởng tượng nổi như cũ.- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
Anh chưa làm bất luận cái gì chuẩn bị, người đàn ông ngày xưa ít khi nói cười, trong lồng ngực ôm lightboard La Tấn tạm thời đưa cho anh, ba chữ màu tím “Lâm Lạc Tang” lóe lên dịu dàng và chiêu diêu, là khoảnh khắc hiếm khi phối hợp trong đời anh.
Khuỷu tay anh đặt ở ven lightboard, ngón tay mảnh khảnh buông xuống, che đi ánh đèn mờ ảo.
Các fan tự động tắt đi lightboard trong tay mình, toàn bộ đổi thành lightstick, tụ tập thành biển sau lưng anh.
Cô hoảng hốt trong giây lát thì phát hiện anh tựa như đang cười.
Lâm Lạc Tang ôm xong đàn ghi-ta gác ở trên đùi, đè xuống microphone và khẽ nói.
“Như mọi người có thể thấy, người này chính là ông xã tôi.”
Sân vận động thật vất vả mới yên tĩnhlại bắt đầu thét chói tai, cô cụp mắt nói: “Kỳ thật tôi vẫn luôn tin tưởng vào tình yêu nhưng không quá tin tưởng sẽ xảy ra ở trên người tôi.”
“Tôi cảm thấy tình yêu rất thuần túy, có thể gặp nhưng không thể cầu, cần phải hoàn mỹ không thể bắt bẻ mới có cơ hội đạt được, mà có lẽ tôi không làm được hoàn mỹ như vậy…”
Nói còn chưa dứt lời, bị các fan dưới sân khấu cao giọng ngắt lời: “Nói bậy gì đó, chị còn không hoàn mỹ sao!!”
Giọng còn lớn hơn microphone của cô, trong sân vận động bị bao vây 360 độ, khán giả cười ồ, có người ghi hình không nâng được tay.
Cô mỉm cười, chưa bị cắt ngang mạch suy nghĩ nên không nhanh không chậm đáp lại.
“Mấy năm nay, tôi từng viết ca khúc cho fan, viết nhạc cho thực tập sinh, thậm chí cũng viết cho concert nhưng hình như……”Cô nhìn về phía Bùi Hàn Chu, “Còn chưa từng viết cho anh.”
Sân to như vậy hơn mười nghìn người, bao nhiêu gương mặt muôn hình muôn vẻ, cô ngồi ở giữa sân khấu, thật ra không thấy rõ dưới sân khấu.
Nhưng không hiểu sao, cô chắc mẫm giờ phút này cô nhất định có thể chuẩn xác nhìn thấy anh.
“Thật ra viết nhạc không phải rất khó với em, nhưng nghĩ đến anh thì em lại cảm thấy viết như thế nào cũng chẳng thể diễn tả đủ ý. Ngày đó anh ngủ trên sô pha, em tìm giấy bút muốn vẽ mặt heo trên mặt anh nhưng cuối cùng không nhẫn tâm đánh thức anh, nghĩ thầm vậy vẽ anh đi, kết quả rơi bút, xong đời, em không biết vẽ tranh.”
“Sau đó thì viết xuống bài hát này.”
Mọi người hết sức chăm chú, tập trung tinh thần không nói gì thêm.
Mà cô gảy dây đànbắt đầu đàn tấu, lẳng lặng hát trong ánh đèn mờ ảo:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)