“Cho nên, cuối cùng cậu có bị Bùi max điểm trừng trị rất thảm hay không?”
Phải sau vài tiếng đồng hồ Lâm Lạc Tang mới trả lời tin nhắn của Thịnh Thiên Dạ gửi vào đêm trước, cũng đơn giản giải thích nguyên nhân buổi chiều mình mới dậy, Thịnh Thiên Dạ nhanh chóng quyết định gọi điện thoại đến, hỏi thẳng vào vấn đề như vậy.
Thật ra Lâm Lạc Tang chỉ nói về việc đến trường học trở về chốn cũ còn tăng thêm lời kịch, không nói một chữ nào về việc Bùi Hàn Chu có bất mãn với chuyện này hay không, không biết Thịnh Thiên Dạ làm sao mà suy diễn tới phần kia của anh.
“Tớ giải thích.”
Lâm Lạc Tang liếm môi, “Nhưng cậu cảm thấy ổng sẽ nghe sao?”
Thịnh Thiên Dạ: “……”
Cũng có lý.
“Cho dù giải thích rõ ràng, lấy tính cách max điểm của Bùi Hàn Chu sẽ dễ dàng buông tha cho cậu sao? Thêm chút tư tưởng, sau này chớ nói bậy.”Thịnh Thiên Dạ trở về chủ đề chính, “Đúng rồi, tớ gửi cậu ba mẫu túi xách, cậu cảm thấy cái nào tốt hơn?”
“Cái thứ hai, cái màu xanh khói.”
Sau khi tiến hành nghiệp lớn chọn túi cho Thịnh Thiên Dạ, Lâm Lạc Tang lại tạm dừng vài giây, bỗng nhiên phản ứng lại: “Cậu kêu ảnh là cái gì?”
“Bùi Hàn Chu,”Thịnh Thiên Dạ lại lội ngược dòng hai cái trên, “Tổng giám đốc Bùi? Bùi max điểm?”
Lâm Lạc Tang cạn lời sau một lúc lâu:“…… Cậu đều đặt biệt danh gì thế này.”
“Bùi max điểm không hay sao? Kêu 9.8 nữa hai người không được liên hợp giết chết tớ đó…”Thịnh Thiên Dạ hừ ra một âm tiết nhè nhẹ, nghe thấy có người đang gọi mình, lúc này mới nói với điện thoại, “Đến tớ diễn, cúp nha.”
“Được.”
Sau khi kết thúc trò chuyện Lâm Lạc Tang xuống giường rửa mặt, kết quả bất luận đánh răng hay là rửa mặt, trong đầu chỉ toàn là “Bùi max điểm” của Thịnh Thiên Dạ, ba chữ kia như là trình tự tuần hoàn của muỗi bay tới bay lui bên tai.
Ngay cả Bùi Hàn Chu trở về, cô cũng thiếu chút nữa buột miệng thốt ra, may mắn hành vi đã dừng lại trước ý thức.
“Rửa xong chưa em?”Anh lau giọt nước trên cằm cô rồi khẽ nói,“Sửa soạn một chút, hôm nay dẫn em đến Thủy Cư Thiên Chu.”
Thủy Cư Thiên Châu là tên của khách sạn không người, bởi vì rất nhiều đồ trang trí trong khách sạn đều được làm bằng chất lỏng nên nổi lên cái tên như vậy, nghe có cảm giác thong thả và thoải mái dễ chịu, còn có một cảm giác khoa học kỹ thuật.
Lâm Lạc Tang không biết còn có hành trình này:“Hôm nay đi sao anh?”
“Ừ, anh mới vừa đi phối hợp,”anh nói,“Vừa lúc ở gần đây, không phải em muốn đi sao?”
Cô gật đầu, gấp rút thay quần áo, cùng anh đi đến khách sạn.
Màu sắc chủ đạo của khách sạn là bạc và trắng, đại sảnh tựa như một phi thuyền trống trải, vẻ đẹp của tủ trưng bày rất giống như cửa sổ trên khoang thuyền, mở mắt ra đã có thể trông thấy vũ trụ bao la, rộng lớn.
Khách sạn không người không có quầy lễ tân, vừa mới bước vào đã có thể ngửi được hương linh lan thoang thoảng. Robot đứng ở cửa tiếp khách lễ phép chào hỏi bọn họ, cũng đưa tặng hai cuốn sổ tay hướng dẫn cư trú.
Sổ tay được chia làm bản giấy và bản điện tử, bản điện tử sẽ được gửi vào hòm thư của khác hàng 48 giờ trước khi khách hàng nhận phòng, bản giấy cũng sẽ được phát một lần khi khách hàng chính thức đến.
Do trước đó Lâm Lạc Tang đã xem qua bản điện tử nên chỉ ôn tập lật đại bản giấy, đi vào hành lang sảnh chính thì tầmmười mấy robot đang xếp hàng hai bên một cách trật tự.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)