Trong phòng ngủ có một khoảnh khắc tĩnh lặng.
Anh đứng ở trước mặt cô, ngăn cảm ý đồ tháo chạy của cô, lúc cúi người nói chuyện hơi thở bỗng dưng dựa sát vào, tuy giọng nói lạnh lùng đấynhưng lại mang theo hơi thở nguy hiểm và mập mờ.
Da đầu cô tê dại.
Bùi Hàn Chu cứ cụp mắt như vậy nhìn cô, ngón tay thon dài vẫn đặt trên khoá cửa không buông ra, đuôi mắt mang theo một tầng uy hiếp hơi mỏng, hormone chém trời lấp đất quét sạch mọi thứ.
Thấy cô không nói lời nào, anh lại bất mãn liếm răng trên.
“Sao anh lại không biết em còn có sở thích chấm điểm cho người ta nhỉ?”
Nói xong, đầu ngón tay của anh di chuyển quanh khóa trái và xoay nhẹ, tiếng cùm cụp trong bầu không khí yên tĩnh có vẻ đặc biệt kiêu ngạo.
Cùng với tiếng khoá trái lanh lảnh cuối cùng, bắp đùi cô mềm nhũn mà không có dấu hiệu báo trước.
Lâm Lạc Tang nuốt nước miếng trong vô ích, muốn nói chút gì đó để mình đừng chết quá thảm nên hé đôi môi tái nhợt phát ra một tin tức vô ích trước: “Anh nghe em giải thích.”
Anh khoanh tay nhìn cô, nói với vẻ thờ ơ: “Giải thích.”
Cô làm công tác chuẩn bị nghĩ nát óc lặp đi lặp lại, cố gắng xếp một số từ ngữ, câu văn thuyết phục, đẹp đẽ trong kho từ ngữ của nhạc sĩ được hàng nghìn người khen ngợi.
Nhìn thấy anh từng bước tới gần, nguy hiểm gần trong gang tấc, cô vội vã vươn tay che mặt mình lại, hệ thống tự cứu điên cuồng vận hành, cũng không biết nên nói cái gì dù sao nói cũng như không, hai mắt nhắm nghiền lại cam chịu…
“Chỉ là, cái kia cái gì, khi đó em uống say thật sự không nhớ rõ, nhớ rõ cũng không nhất định đúng. Thịnh Thiên Dạ một hai phải hỏi nên em mới bất đắc dĩ nói đại, em thì tính là gì, điểm em ghi được không mang tính chất tham khảo, em……”
Cô nói xong lại tìm được chút cảm giác, tự mình tán đồng: “Đúng vậy, có lẽ là do em nhớ lầm, có lẽ lần đầu tiên của anh cũng giống như vài lần sau, cũng không có cản trở, hơn nữa, lần đầu tiên ấy mà, cho dù hơi nhanh một tí……”
Nói xong thì ngước mắt lên.
Xong phim rồi.
Nét mặt của anh hình như càng âm u hơn.
…… Cô nói sai cái gì rồi sao?
Chẳng phải cô đang rất nỗ lực giảng hòa sao?
Giây tiếp theo, cánh tay cô bỗng dưng bị người ta nắm lấy, sức của anh cực lớn siết cô đau.
Cô bị ném lên trên một tấm đệm mềm mại, cả người còn bật lên hai lần, mái tóc dài đen nhánh rơi vãimột giường, cả người trông vô tội cực kỳ.
Trước khi anh muốn tử hình cô ngay tại chỗ, cô vươn một bàn tay ngăn cản: “Này… anh chờ một chút, em cảm thấy em còn có thể cứu vãn một chút, anh thật sự không nghe em nói hết sao, có lẽ em nói xong anh sẽ không tức giận ấy chứ? Chuyển giận sang vui?”
Bùi Hàn Chu lãnh đạm gỡ cà vạt trên vai, nhẹ nhàng ném xuống đất.
Tuy rằng anh không nói chuyện nhưng độ cong mím chặt của khóe môi giống như đang tỏ rõ sáu chữ…
Câm miệng.
Cùng với …
Em chết chắc rồi.
Lâm Lạc Tang: “……”
……
Một ngày kia, Lâm Lạc Tang lăn qua lộn lại chết khoảng mười hai lần,
Dạo chơi bảy điểm tham quan trong nhà bao gồm cầu thang, vườn hoa, bể bơi, mở khoá gần năm kiểu hoàn toàn mới đa dạng, ba lần ngất bên bờ vực thừ nghiệm điên cuồng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)