Để mau chóng chạy về thành phố Y, Bùi Hàn Chu lấy tốc độ nhanh nhấtgiải quyết xong mọi chuyện trên tay, cũng đổi cuộc họp không tính là khẩn cấp thành mở trên máy bay.
Hai tiếng sau máy bay hạ cánh, mọi người cũng họp hơn hai tiếng, lúc bước xuống khó tránh khỏi não hơi thiếu oxy, đỡ lấy nhau đi từ từ.
Bùi Hàn Chu dẫn đầu lại sải bước, nhanh chóng kéo ra khoảng cách với nhóm giám đốc cấp cao mệt mỏi phía sau.
Mọi người khó tránh khỏi cảm thấy kỳ quái.
“Tổng giám đốc Bùi đi nhanh như vậy làm gì, cậu ấy không choáng sao?”
“Anh ấy dùng não nhiều nhất, chẳng phải là đi phía sau cùng à……”
La Tấn vừa lúc đi ngang qua, nghiêng đầu nói: “Thể lực người ta tràn đầy, không giống như mấy con gà bệnh chúng ta.”
“Giám đốc La này cứ nói đùa, ai mà không biết con gà bệnh là do cậu giả bộ, lần trước anh còn nhìn thấy dáng người cường tráng của cậu ở sân golf kia kìa!”
“Thiệt hay giả?” La Tấn dựa sát vào, “Vậy chuyện này tuyệt đối đừng nói với ba em.”
“Chuyện này tất nhiên là anh biết rồi, yên tâm đi.”
Cơn gió mạnh đưa đến một ít hương linh lan, đưa làn váy của cô từ từ bay phấp phới, chiếc váy tung bay lên rồi hạ xuống ngược lại thật giống tay ai đó đang đang kéo một bản nhạc organ.
Anh cứ như vậy nhìn cô từ nơi xa, nhất thời không phân biệt được đến tột cùng là ảo giác hay là hiện thực, mãi cho đến khi Lâm Lạc Tang nhướng mày, khi cười rộ lên lộ ra hàm răng trắng nhỏ, đôi mắt ngời sáng, mở miệng trêu chọc: “Rất ngoài ý muốn ha?”
Anh cong khóe môi chẳng hề báo trước, nhịp bước vẫn giữ nguyên tại chỗ không cử động, thong thả ung dung giang hai tay.
Lâm Lạc Tang đọc ra ám chỉ của anh nên đi đến bên anh từng bước nhỏ, lúc còn mấy bước thì chạy lon ton, gương mặt tính cả cánh tay đồng loạt sa vào lòng anh.
Mùi vị gỗ bách rất nhẹ, rất quen thuộc khiến người ta có cảm giác an toàn trong lồng ngực, một cái ôm chắc chắn. Nhịp tim của anh gần đến mức nghiêng tai cẩn thận là có thể nghe rõ.
Cánh tay anh đang ôm chặt bên eo cô, cúi đầu hỏi: “Sao em đến đây?”
“Tới đón anh đó”
Cô nỗ lực ngẩng đầu lên, hơi thở mềm như bông phả lên cằm anh.
La Tấn và mọi người cũng bước ra khỏi lối đi vào lúc này, đối mặt với sân bay rộng lớn và bóng người đứng giữathì sửng sốt vài giây, lúc này mới nói không nên lời: “Bùi Hàn Chu một mình kỳ kỳ quái quái đứng chỗ đó làm gì vậy? Trông giống như đau dạ dày ấy nhỉ.”
“G…” người bên cạnh nhìn chăm chú, lúc này mới trầm bổng du dương dương phát ra âm tiết phủ nhận, xua tan tin đồn, “Giám đốc La nhìn kỹ nữa xem? Trên eo tổng giám đốc Bùi có một đôi tay phải không?”
La Tấn lắc đầu, híp mắt nhìn cẩn thận, cánh tay đang ôm eo anh mảnh mai, trên ngón áp út còn đeo một chiếc nhẫn kim cương lộng lẫy.
“……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)