*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc mới vừa nghe thấy hai chữ “tắm rửa”, Lâm Lạc Tang thật ra còn chưa ý thức được cái gì không hợp.
Cô cụp mắt theo bản năng, vén tay áo lên chuẩn bị xả nước cho anh, xả được một nửa thì kịp phản ứng.
Lâm Lạc Tang xoay người đứng nhìn anh ở dưới ánh đèn vàng ấm áp ở phòng tắm, cho rằng mình nghe nhầm rồi.
“Anh nói cái gì?”
Bùi Hàn Chu nheo mắt, nghiêm trang ra hiệu cho cô nhìn về phía cánh tay bó thạch cao của mình: “Đã hơn hai mươi tiếng đồng hồ anh chưa tắm, còn đi bệnh viện lên máy bay.”
Lại chậm rãi nói: “Anh muốn tắm rửa một cái, không phải rất bình thường sao?”
Anh vốn dĩ đã thích tắm, lời này chợt nghe xong hình như cũng không có tật gì xấu.
Lâm Lạc Tang đối mặt với ánh mắt thẳng thắn của anh, lần đầu cảm thấy có phải ý nghĩ của mình quá xấu xa hay không, vì thế cô mím môi cố hết sức khiến cho mình trở nên cao thượng hơn và hỏi: “Vậy miệng vết thương của anh có thể đụng nước không?”
Bùi Hàn Chu:“Hẳn là không được.”
Bình tĩnh suy tư sau mấy giây, Lâm Lạc Tang tắt đi vòi nước và thử nói: “Em giúp anh lau……?”
Anh nhìn cô một hồi, dường như đang suy tư, sau khi suy nghĩ một lát mới giống như bất đắc dĩgật đầu.
Lâm Lạc Tang đặt ghế ở trước người anh, “Ngồi đi, em sẽ điều chỉnh nhiệt độ nước.”
Bùi Hàn Chu: “Anh còn chưa cởi quần áo.”
Lâm Lạc Tang nhíu mày: “Quần áo cũng muốn em giúp anh cởi hả??”
Anh đáp theo lẽ đương nhiên: “Anh có chỉ một tay không thể cử động.”
Được thôi.
Mới vừa tách ra mấy ngày, phải tự tay cởi quần áo cho người ta, cũng không biết tiến độ này là chuyện gì xảy ra nữa.
Lâm Lạc Tang kéo áo len cao cổ và áo sơmi của anh, còn đổi lấy lời khuyên nhủ thì thầm của anh…
“Em nhẹ chút.”
“……”
“Em biết rồi.”
Cũng không biết tạo cái nghiệt gì thế này, cô nhúng khăn tắm vào nước rồi lại vắt khô, vịn lấy phần gáy của anh rồi cẩn thẩn lau dọc theo cổ anh.
Sau khi vứt bỏ một ít suy nghĩ có lẽ không lành mạnh, Lâm Lạc Tang hôm nay đã đồng ý đảm nhận vị trí thiên sứ áo trắng của mình, cô lau nghiêm túc cẩn thận, lau hết sức chăm chú, lau đến khi vi vu không biết trời trăng mây gió gì.
Bỗng nhiên nghe thấy một âm thanh, cô còn tưởng rằng là mình nghe nhầm. Sau khi bước ra khỏi thế giới tao nhã “chăm sóc người bị thương”, cô phát hiện trạng thái của anh không được tốt cho lắm.
Anh nói với giọng khàn khàn: “Có thể là, nước sôi lửa bỏng.”
Bây giờ anh đã không thể xác định được mười phút trước mình nói câu nói kia rốt cuộc là thông minh hay là tự tìm tra tấn.
“Chỗ nào nóng hả anh,”Lâm Lạc Tang thử nhiệt độ nước và nói, “Gần được rồi, em mặc áo ngủ cho anh nhé?”
Bùi Hàn Chu cụp mắt nhìn về phía thắt lưng không chút sứt mẻ thậm chí còn chưa bị cởi bỏ: “Làm sao là tốt?”
Ý thức được bản thân vất vả cần cù lao động ở trong mắt anh thật ra chỉ tính là hoàn thành một nửa, phần quan trọng nhất còn chưa tới, Lâm Lạc Tang thẳng lưng, cuối cùng cũng hiểu rõ ý đồ chân chính của anh
Cô nghiến răng, nghẹn vài giây rồi đặt khăn lông lên trên gương mặt điển trai của Bùi Hàn Chu một cách trìu mến…
“Thích tắm hay không tuỳ anh!”
Sau khi để lại khăn lông và nước ấm Lâm Lạc Tang bèn đi ra ngoài, cũng không biết cuối cùng anh giải quyết ra làm sao, tóm lại anh dong dong dài dài một giờ mới ra, thấy cô đã ôm cánh tay đứng ở cửa ra vào, đôi mắt đen ướt át cụp xuống: “Sao em còn chưa đi?”
Lâm Lạc Tang thấu hiểu lòng người gật đầu: “Anh muốn em đi có đúng không, được, em đi ngay …”
“Không phải,”anh kéo cổ tay cô, “Anh cho rằng em đã đi nghỉ ngơi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)