*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Với chiếc micro trong tay áng chừng khá nặng, Lâm Lạc Tang hoảng hồn trong giây phút nào đó, sau một lúc lâu mới tỉnh tỉnh mê mê vuốt suy nghĩ rõ ràng…
“Sao đột nhiên đưa tôi cái này?”
Bùi Hàn Chu buông điện thoại xuống, tựa như cô hỏi một câu hỏi rất kỳ quái nên nhíu mày trả lời: “Chẳng phải ăn sinh nhật đều phải có quà sinh nhật à?”
Anh nói thản nhiên nói có sách mách có chứng nên cô càng không thể phản bác.
Lâm Lạc Tang xoay microphone, ở phía dưới cùng của mặt sau cô phát hiện một hàng chữ cái nổi lên, là tên tiếng Anh của cô.
Ngay lúc đó cô trải qua ngày sinh nhật rối loạn qua quýt, cũng may có một đợt pháo hoa bổ sung lời chúc mừng, cô vốn tưởng rằng trang kia đã hoàn toàn lướt qua nhưng cũng không nghĩ rằng việc nhỏ quà cáp này anh lại nhớ rõ.
Microphone được đặt làm là dành riêng cho cô, màu sắc là màu tiếp ứng cho cô, ký hiệu là biểu tượng của cô, cô sẽ dùng nó để làm chuyện mình thích nhất.
Hoá ra cũng có người sẽ không coi nhẹ chi tiết liên quan đến cô, hoá ra cô cũng có thể được giữ chặt.
Những người khác có ấm áp và quan tâm thì cô cũng có thể có.
Trái tim mềm oặt muốn theo đó lún xuống, suy nghĩ như là kẹo bông gòn tự do, nhào nặn là có thể kéo ra thật dài.
Cô không biết tại sao mình lại đột nhiên xúc động, có lẽ là vì cô vốn dĩ không ôm bất luận chờ mong gì lại đột nhiên không kịp chuẩn bị nhận được ngạc nhiên.
Lúc tiếc nuối canh cánh trong lòng được lấp đầy, rất khó có ai không bị cảm động.
Bùi Hàn Chu nhìn một mình cô đứng chỗ đó ngây ngốc thật lâu, sau khi ngẩn người thì lại lăn qua lộn lại xem cái microphone kia, còn tưởng rằng cô sẽ không dùng, vì thế buông suối nguồn vui vẻtrong tay mình xuống rồi đi đến bên cạnh cô.
“Có thể thử một chút,”anh ấn hạ chốt mở,“Đặc làm dựa theo âm sắc của em, hẳn là không có vấn đề gì.”
Cô cố gắng xem nhẹ trái tim sắp nhảy lên cổ họng, cảm thấy nếu nói thêm vài câu nữa thì sẽ nhảy ra:“Vừa rồi không bật micrô hả?”
Bùi Hàn Chu không thể hiểu được liếc nhìn cô một cái,“Em cũng chưa trở về, tôi mở micro làm gì?”
Cũng may Bùi Hàn Chu không nghe thấy nhịp tim khoa trương lẫn lộn trong đó của cô, Lâm Lạc Tang thử đại hai tiếng, thất thần, cả đầu óc đều là ý tưởng hỗn tạp.
Bùi Hàn Chu:“Dùng tốt không?”
“Dùng khá tốt……”Cô nguyên vẹn có lệ.
“Dùng tốt ở đâu,”Anh không chút để ý,“Cũng chưa mở loa.”
“……”
Lúc này Lâm Lạc Tang mới ý thức được bản thân còn chưa kết nối loa, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào vừa rồi, lúc này mới quẫn bách chạy lên lầu 3 tìm được cái loa mini của mình.
Ai biết ngay sau khi kết nối thành công, bản nhạc mà cô chưa tắt hoàn toàn lần trước được phát lại, ca khúc mới 《 Động lòng 》 với giai điệu nhẹ nhàng triền miên lập tức tràn khắp căn phòng.
Trùng hợp lúc này, cầu thang vang lên tiếng bước chân không nhanh không chậm của anh, lúc này cô không phân biệt được đâu là căng thẳng và đâu là rung động, chắp vá thử vài âm thanh rồi nhanh chóng tắt đi, trong lòng cảm thấy nao nao.
Sau khi đến bên cạnh cô, Bùi Hàn Chu thật lâu cũng không mở miệng nói chuyện.
Cảm nhận được sự dò xét của anh, trong đầu cô trình diễn màn vũ trụ nổ lớn và tinh vân va chạm, ngón tay vô ý thức cuộn chặt, cuối cùng cũng nghe thấy anh không mặn không nhạt mở miệng:“Chạy gấp như vậy làm cái gì?”
Cô vươn mu bàn tay thử nhiệt độ gò má, lúc này mới qua loa lấy lệ:“Có thể là sốt ruột thử micro.”
Anh quét một vòng microphone trên tay cô:“Không thành vấn đề là được rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)