Lúc Trì Việt quay về sau khi tắm xong ở phòng tắm bên ngoài thì Mộng Dao vẫn còn trong nhà vệ sinh chưa ra.
Bây giờ, trong lòng Trì Việt đang rối như tơ vò.
Có kích động, có hưng phấn, cũng có phần lo lắng và sợ hãi. Đủ loại cảm xúc đan xen vào nhau.
Lúc này, tổng giám Trì, người vẫn luôn ung dung thong thả trong công việc, lại giống như một đứa trẻ đang bị lạc đường, hoảng loạn và bối rối vì không tìm thấy nhà.
Tối nay là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ.
Tuy cả hai chưa tổ chức hôn lễ, nhưng đã nhận giấy kết hôn, cũng được xem là vợ chồng hợp pháp.
Ga trải giường và vỏ chăn cũng đã được thay thành màu đỏ rực rỡ, bên trên còn rải cả cánh hoa hồng.
Đây là do anh vừa dặn người chuẩn bị, cũng không biết vợ của anh có thích không.
Họ kết hôn rất gấp gáp, tuy có nhiều thứ chưa được chuẩn bị một cách chỉn chu, nhưng tất cả những thứ này đều là loại tốt nhất.
Có điều, Trì Việt vẫn chưa hài lòng. Anh cảm thấy những thứ này đều không xứng với vợ mình.
Còn nữa, hôn lễ của cả hai nhất định phải được tổ chức. Anh nhất định phải tổ chức cho vợ một hôn lễ long trọng nhất thế giới. Để tất cả mọi người đều biết cô là của anh.
Còn nữa, đợi vợ ra khỏi nhà vệ sinh rồi thì anh nên nói gì đây?
Ngay khi Trì Việt đang đi qua đi lại trong phòng, thì bỗng nhiên cửa nhà vệ sinh được mở ra từ bên trong.
Một luồng hương thơm nhè nhẹ của hoa như một dòng suối trong lành, lập tức tràn ngập khắp phòng. Khiến người ta cảm thấy vô cùng khoan khoái, dễ chịu.
Ngay sau đó, một bóng người mềm mại thướt tha bước ra.
Mộng Dao mặc một chiếc váy ngủ lụa màu đỏ, chất vải mềm mại như hòa làm một với làn da của cô. Phác họa ra những đường cong cơ thể quyến rũ của cô một cách hoàn mỹ.
Cổ áo hơi hé mở, làm lộ ra làn da trắng nõn, khiến người ta liên tưởng miên man.
Gương mặt nhỏ nhắn bị hơi nước hun đỏ hồng vì vừa tắm xong, tựa như một quả táo chín mọng, khiến người ta không kìm được muốn cắn một miếng.
Vài sợi tóc nghịch ngợm dính lên má, lại càng tăng thêm sự quyến rũ mê người.
Khung cảnh trước mắt đúng là một bữa tiệc thị giác.
Ánh mắt Trì Việt bị thu hút bởi cô, không thể dời đi, tim của anh cũng lập tức đập nhanh, như thể muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Một luồng nhiệt như sóng lớn cuộn trào dâng lên, nhanh chóng lan khắp toàn thân Trì Việt, khiến anh cảm nhận được một cơn nóng nực và kích động không thể diễn tả.
Đồng thời, cổ họng Trì Việt cũng trở nên khô khốc lạ thường.
Cứ như bị lửa thiêu đốt.
Anh kìm được được mà nuốt nước bọt để giảm cảm giác khát khô cổ họng này, nhưng hoàn toàn vô ích.
Giờ đây, chỉ có Trì Việt mới biết được trong lòng anh đang khao khát và mong đợi đến nhường nào.
Trong lúc Trì Việt đang ngơ ngẩn, Mộng Dao đã đi đến trước mặt anh.
“Trì Việt, anh sao vậy?”
Trì Việt bỗng bừng tỉnh.
Ánh mắt đen thẳm chứa đầy ham muốn khó nói thành lời.
Thế mà người trước mặt còn làm ra vẻ như chẳng biết gì, cứ trêu chọc anh mãi.
Ngón tay mềm mại như không xương của cô khẽ móc lấy ngón tay út của Trì Việt.
Cô ngẩng đầu mỉm cười nhìn anh: “Trì Việt, sao anh không nói gì?”
Ngón tay của anh vừa bị cô chạm vào cứ có cảm giác như bị điện giật.
Tê dại.
Sợi dây đang căng chặt bỗng chốc đứt phựt.
Trì Việt đưa tay véo má cô, giọng khàn khàn: “Dao Dao, là em chủ động trêu chọc anh trước.”
Sau đó anh cúi người, hôn lên cánh môi mà anh đã thèm muốn bấy lâu.
Cánh tay kia ôm chặt lấy eo cô, ép cô nghiêng về phía mình, dán chặt lấy cơ thể anh.
Trì Việt hôn rất mãnh liệt.
Tấn công cũng rất điên cuồng.
Đến cả thở Mộng Dao cũng thấy khó khăn nữa.
Sao cô lại có cảm giác cô còn chưa dùng sức thì đã bị chơi cho tơi tả rồi vậy.
Sao Trì Việt lại còn hưng phấn hơn cả đêm bị chuốc thuốc đó thế.
Mộng Dao chỉ cảm thấy trời đất đang quay cuồng, khi tỉnh táo lại cô mới nhận ra bản thân đã nằm xuống giường từ lúc nào.
Ngay sau đó “xoẹt” một tiếng.
Trì Việt đã lột sạch cô.
Thế này thì quá phí quần áo rồi đấy.
Làn da của người phụ nữ trở nên càng trắng ngần dưới ánh đỏ.
Ngoài trời đột nhiên đổ mưa.
Tán cây ngoài cửa sổ cũng bị gió thổi lay động cả đêm.
Đến tận rạng sáng mới yên ổn lại.
Mấy ngày tiếp theo Mộng Dao đều không thể ra khỏi phòng ngủ.
Cô bị Trì Việt dày vò liên tục, còn bị Trì Việt ép gọi là “Chồng ơi” không biết bao nhiêu lần.
Cổ họng cô sắp không chịu nổi nữa rồi.
Đến cả ăn cơm mà cô cũng phải Trì Việt bế rồi đút cho ăn.
Mộng Dao còn bị Trì Việt làm cho ngất đi mấy lần. Lúc ấy, cô còn nghĩ liệu mình có chết trên giường luôn hay không.
Cuối cùng Mộng Dao không nhịn nổi nữa rồi, cô muốn phản công.
“Trì Việt!”
“Gọi anh là gì?”
Tất cả dũng khí vừa rồi của cô lại bị một câu của Trì Việt dọa cho bay mất.
“Chồng… Chồng ơi…”
“Ừm, vợ ngoan.”
Nói xong, Trì Việt lại hôn lên môi cô một cái.
“Anh không cần đi làm à?”
Tay của Mộng Dao sờ lên cơ bụng của anh.
“Không cần, anh xin nghỉ để cưới vợ rồi.”
“Nghỉ để cưới vợ á?”
“Anh xin ai?”
“Anh tự xin anh.”
Mộng Dao thở dài.
Được rồi, anh là tổng giám đốc, anh nói gì cũng đúng.
Nhưng biểu cảm lúc này của cô lại khiến Trì Việt hiểu nhầm là cô đã chán anh, muốn rời xa anh.
Ánh mắt anh lập tức trầm xuống.
Dao Dao, em đừng hòng rời xa anh.
Mang theo ý nghĩ đó, Trì Việt lại tiếp tục đè lên người cô lên.
Trong miệng anh không ngừng lẩm bẩm.
“Dao Dao”
“Vợ yêu”
“Bảo bối…”
“Em là của anh.”
“Anh sẽ không để em rời khỏi anh đâu.”
…
Trì Việt càng dùng sức hơn, như thể muốn hòa cả cơ thể của cô vào sâu trong xương tủy mình.
Giống như chỉ có làm vậy, anh mới có thể cảm nhận được Mộng Dao thực sự ở bên cạnh mình.
Dường như Mộng Dao cũng cảm nhận được sự bất an của anh.
Cô biết Trì Việt đã chịu ảnh hưởng từ gia đình từ khi còn rất nhỏ.
Họ dạy anh phải tự cướp lấy những thứ mà mình muốn có, nhưng lại không dạy cho anh cách biểu đạt, chỉ có thể dùng cách vụng về như thế này để giữ lấy thứ mình muốn.
Tuy đã có được rồi nhưng anh vẫn rất thiếu cảm giác an toàn.
Càng thiếu cảm giác an toàn thì lại càng muốn giữ, cứ như vậy mà thành một vòng lặp luẩn quẩn.
Cô chủ động ôm lấy cổ Trì Việt, lặp đi lặp lại với anh: “Em sẽ không rời xa anh đâu.”
Những ngày sau đó, Trì Việt muốn làm gì Mộng Dao cũng thuận theo.
Không có chút mất kiên nhẫn nào.
Hai người gần như dính chặt với nhau từng giây từng phút.
…
“Cô cũng chỉ là một lễ tân quèn mà thôi, dựa vào cái gì mà không cho tôi vào chứ.”
Bây giờ, trông sắc mặt Lâm An An rất khó coi. kiếp trước cô ấy đi đâu chẳng có người nâng niu. Tất cả mọi người trong công ty của Trì Việt cũng đều kính cẩn với cô ấy.
Mà giờ đây, cái người đang đứng trước mặt này lại dám chặn cô ấy lại.
Lễ tân chỉ mỉm cười nói.
“Thưa cô, đây là quy định của công ty.”
Lâm An An dần trở nên mất kiên nhẫn.
“Cô có biết tôi là ai không?”
“Tôi là bạn gái của tổng giám đốc Lý công ty các cô đấy, là phu nhân tổng giám đốc tương lai đấy.”
Lễ tân cười khẩy một tiếng, vẻ mặt khinh bỉ.
“Vậy đợi đến khi cô thực sự trở thành phu nhân tổng giám đốc thì hãy quay lại đây nhé.”
“Cô!”
Lâm An An vô cùng tức giận. “Cô dám ăn nói với tôi như thế à? Tôi sẽ đuổi việc cô.”
Lễ tân cũng chẳng buồn quan tâm đến cô ấy nữa, chỉ thong thả gọi bảo vệ đuổi Lâm An An ra ngoài.
Lâm An An chưa từng chật vật thế này bao giờ.
Cô ấy không được gặp Lý Vũ mấy ngày nay rồi, lúc nào hắn cũng nói là đang bận công việc.
Hôm nay Lý Vũ lại nói phải tăng ca ở công ty, Lâm An An liền đến thẳng công ty của Lý Vũ, muốn tăng ca cùng hắn ở văn phòng.
Thế mà lễ tân lại bảo là Lý Vũ không có mặt ở công ty.
Lâm An An gọi điện cho hắn cũng chẳng thấy ai nghe máy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



