Trời nắng gắt.
Bài phát biểu của hiệu trưởng trên bục vẫn tiếp tục:
"Các em học sinh, năm học mới, niềm tin mới…”
Dù mồ hôi nhễ nhại, chiếc áo sơ mi sau lưng ướt đẫm, thầy hiệu trưởng vẫn không ngừng truyền đi nhiệt huyết của mình, mong muốn tiếp thêm động lực cho các học sinh.
Học sinh ngồi dưới sân trường.
Người thì dùng tay che nắng, người thì ủ rũ cúi đầu, người thì xì xào bàn tán, ngó nghiêng tứ phía.
Dường như chẳng ai hứng thú với bài phát biểu của hiệu trưởng.
Trên sân trường rộng lớn.
Chỉ có lác đác vài học sinh lắng nghe thầy hiệu trưởng phát biểu.
"Năm nào khai giảng cũng nói mấy cái này, nghe từ năm lớp 10 đến giờ phát ngán."
Một bạn học sinh không nhịn được lẩm bẩm.
"Tớ còn đoán được câu tiếp theo ổng nói gì cơ."
Bạn học sinh vừa nói vừa ưỡn bụng, nắm thành nắm đấm rồi đưa lại gần miệng.
"Các em học sinh, ánh sao không hỏi người qua đường vội vã, thời gian không phụ người có lòng…”
"Ha ha ha…”
Những tiếng cười khúc khích vang lên, nhanh chóng thu hút sự chú ý của giáo viên.
Thầy giáo mặt lạnh tanh quát:
"Cười cái gì, lo mà nghe giảng."
"Lớp 12 rồi mà còn cười được."
Mấy học sinh biết điều im miệng, ngồi thẳng lưng ngay ngắn.
Nhưng ngay khi thầy giáo quay đi, họ như được cởi bỏ phong ấn, lại khúc khích cười thầm.
Không biết qua bao lâu.
Giọng nói của chàng trai xuyên qua làn không khí nóng.
Truyền đến tai mỗi người.
Gây ra một cơn xôn xao không nhỏ dưới sân trường.
"A! Tuyệt vời quá, cuối cùng cũng đến lượt Kỳ Duật phát biểu rồi!"
"Đúng là hot boy của trường mà, ngay cả giọng nói cũng hay như thế, tự nhiên tớ thấy hình như cũng không nóng lắm."
"Đây mới là thứ tớ muốn nghe!"
Nhiều nữ sinh bắt đầu mê mẩn.
Một số học sinh lớp 10 tò mò hỏi:
"Kỳ Duật là ai vậy?"
Lập tức có người giải thích:
"Kỳ Duật mà cậu không biết á?"
"Anh ấy nổi tiếng nhất trường mình đó, không chỉ đẹp trai, là hot boy trường, mà còn học giỏi nữa, lần nào thi cũng nhất, đúng chuẩn con nhà người ta luôn."
Chàng trai trên bục dáng người cao ráo, nhìn là biết trên mét tám.
Bộ đồng phục bình thường mặc lên người anh lại càng đẹp.
Khuôn mặt không chút biểu cảm, giọng nói đều đều, hoàn toàn trái ngược với bài phát biểu sôi nổi của thầy hiệu trưởng trước đó.
Nhưng mọi người lại nghe rất chăm chú.
Các thầy cô và lãnh đạo thì mặt mày vui vẻ.
"Sao tớ lại thấy qua một kỳ nghỉ hè, Kỳ Duật càng đẹp trai hơn vậy nhỉ?"
Một nữ sinh trong hàng ngũ lớp 12/9 thì thầm.
Bạn bên cạnh gật đầu tán thành:
"Nhỉ, tớ cũng thấy thế."
"Thật ghen tị với Trần Tư Tư, nghỉ hè hai tháng, ngày nào cũng được ngắm cái mặt đẹp trai của Kỳ Duật."
Nói xong, cô gái quay đầu lại, ánh mắt ngưỡng mộ hướng về phía Trần Tư Tư đứng sau.
Nhưng ánh mắt Trần Tư Tư lơ đãng, không tập trung.
Thấy vậy, Hứa Tuyên bên cạnh đẩy nhẹ cô ta một cái: "Tư Tư, cậu sao vậy, không lẽ bị cảm nắng rồi?"
Trần Tư Tư bừng tỉnh.
Nhìn mọi thứ xung quanh, cô ta trợn tròn mắt.
Đây là?
Cô ta trọng sinh rồi?
"Tư Tư." Hứa Tuyên lại gọi một tiếng.
"Cậu có khó chịu không, có cần gọi giáo viên…"
"Tớ không sao." Trần Tư Tư đáp vội.
Cô ta trọng sinh thật rồi, trở lại cái ngày khai giảng năm lớp 12.
Trần Tư Tư siết chặt hai tay, ánh mắt đầy oán hận hướng về phía Kỳ Duật trên bục.
Cô ta và Kỳ Duật là hàng xóm.
Từ nhỏ, Kỳ Duật đã thông minh, học giỏi, lại đẹp trai.
Tuy tính cách lạnh lùng, nhưng lễ phép, hàng xóm ai cũng khen ngợi.
Ở trường, anh cũng rất được yêu mến.
Kiếp trước, cô ta đã bị vẻ ngoài giả tạo này của Kỳ Duật mê hoặc.
Yêu thầm Kỳ Duật.
Ở trường, cô ta thường khoe với các bạn nữ rằng mình và Kỳ Duật là thanh mai trúc mã.
Nhưng ở ngoài thì đến việc chào hỏi, Kỳ Duật cũng lờ cô ta, cứ thế mở cửa bước vào rồi đóng cửa luôn.
Vì vậy mà, nhiều năm như vậy họ mới chỉ nói chuyện với nhau được vài câu.
Dù hai người là hàng xóm.
Mãi đến kỳ nghỉ đông năm lớp 12, bà ngoại — người thân duy nhất của Kỳ Duật qua đời.
Lúc đó Kỳ Duật rất suy sụp.
Cô ta lấy hết can đảm an ủi.
Nói rằng sẽ luôn ở bên cạnh anh.
Từ đó, hai người trở thành một cặp.
Lúc đó cô ta rất vui vẻ, hằng ngày khoe khoang trong trường rằng Kỳ Duật là bạn trai của Trần Tư Tư.
Khiến cho tất cả nữ sinh trong trường đều vô cùng ngưỡng mộ cô ta.
Cô ta còn cố ý ở nơi công cộng bảo Kỳ Duật mua cơm cho cô ta, buộc dây giày cho cô ta.
Mọi người thấy vậy đều nói học thần lạnh lùng đã đầu hàng trước thanh mai.
Lúc ấy, cô ta cảm thấy vô cùng hãnh diện.
Nhưng không lâu sau, Kỳ Duật đã lộ ra bộ mặt thật của mình.
Anh có dục vọng chiếm hữu cực kỳ lớn đối với cô ta, không cho phép cô ta nói chuyện với những bạn nam khác.
Có lần, chỉ vì vài lời trêu đùa của nhóm nam sinh trường nghề, Kỳ Duật đã đánh đám người đó sống dở chết dở.
Khi cô ta không chịu nổi mà đòi chia tay, Kỳ Duật liền cầm dao đe dọa cùng chết.
Đúng là tên điên mà.
Trần Tư Tư sợ hãi cực độ.
Cô ta định sau khi thi đại học sẽ chọn trường ở xa để trốn tránh anh.
Ai ngờ Kỳ Duật lại là con riêng của gia tộc Kỳ danh giá ở thành phố A.
Sau khi được nhận về, quyền thế Kỳ Duật ngập trời.
Dù cô ta trốn đến đâu, Kỳ Duật đều có thể tìm được cô ta.
Sau này còn nhốt cô ta trong trang viên của mình, mỗi ngày cô ta đều sống cuộc sống xa hoa được người hầu kẻ hạ, cơm bưng nước rót.
Nhưng lại không có tự do.
Đó không phải là cuộc sống mà cô ta muốn.
Không thể trốn thoát, cô ta chỉ còn cách chọc giận Kỳ Duật bằng lời nói.
Cuối cùng, đến một ngày, khi cô ta lại nói muốn rời khỏi anh, Kỳ Duật đã kéo cô ta cùng chết.
May mắn thay, cô ta đã sống lại.
Kiếp này cô ta nhất định phải tránh xa Kỳ Duật.
Trần Tư Tư nhớ lại lời khen ngợi của cô bạn phía trước, cười khẩy: "Xí! Ngưỡng mộ? Làm hàng xóm với loại người này đúng là xui xẻo tám đời."
Lời vừa thốt ra, hai người phía trước lập tức quay người lại.
Hứa Tuyên ngờ vực: "Tư Tư, cậu và Kỳ Duật cãi nhau à? Không phải cậu nói quan hệ của hai người rất tốt sao?"
Cô bạn vừa nói ngưỡng mộ Trần Tư Tư bực tức: "Dù cãi nhau thì cũng không được nói người ta thế chứ!"
Trần Tư Tư chỉ cười lạnh nói: "Ai thèm thân với tên đó? Có người á, ngoài thì giả vờ làm học sinh giỏi ngoan ngoãn, thực chất hút thuốc, uống rượu, đánh nhau làm đủ hết."
Bạn nữ kia bênh vực Kỳ Duật: "Cậu nói ai giả vờ hả?"
“Với lại học sinh giỏi thì không được hút thuốc, uống rượu, đánh nhau à?"
Trần Tư Tư cạn lời, cô ta tốt bụng nhắc nhở, vậy mà không tin.
"Dù sao thì Kỳ Duật không phải là người tốt đẹp gì, chỉ có mấy người là fan cuồng mới bị vẻ bề ngoài của tên đó mê hoặc thôi."
Hứa Tuyên vội ngăn lại: "Tư Tư, đừng nói nữa."
Cô ấy không hiểu vì sao Trần Tư Tư lại đột nhiên ghét Kỳ Duật đến vậy.
Còn nói ra những lời dễ đắc tội người khác nữa.
Rõ ràng trước đây Trần Tư Tư còn kể với cô ấy, Kỳ Duật tốt với cậu ấy như thế nào, giả vờ không quen ở trường chỉ vì sợ cậu ấy bị nữ sinh khác bắt nạt thôi.
Chẳng lẽ Kỳ Duật chọc giận Tư Tư nên cậu ấy tức quá nói vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
