“Vương gia, hôm nay thời tiết rất đẹp, thần nữ đỡ ngài ra sân ngồi một lát nhé.” Mộng Dao đề nghị.
Tiêu Kỷ Hoài đặt chén trà xuống, giọng nói chưa từng dịu dàng đến vậy: “Được.”
Mộng Dao tiến lên một bước, đưa tay đỡ nam nhân đi ra sân.
Khoảnh khắc bàn tay của nữ tử chạm vào cơ thể nam nhân, một cảm giác ấm áp truyền đến theo các ngón tay nàng. Nhiệt độ này khiến Tiêu Kỷ Hoài hơi ngẩn người một chút, sau đó lại không nhịn được cúi đầu nhìn nàng.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, y thậm chí có thể nhìn rõ lông tơ trên mặt nàng. Tai Tiêu Kỷ Hoài lặng lẽ đỏ lên, tim cũng vô thức đập nhanh hơn, y có hơi hoảng hốt vội vàng dời mắt đi.
Trong sân, hoa hải đường nở rộ, tựa như từng áng mây màu hồng phấn, gió xuân nhẹ nhàng lướt qua cánh hoa, cánh hoa rơi lả tả như tuyết, trong không khí tràn ngập mùi hương nhàn nhạt của hoa.
Mộng Dao dìu nam nhân nằm xuống ghế tựa, sau đó đi đến trước án cầm bên cạnh, sau đó tao nhã ngồi xuống.
Những ngón tay thon dài, trắng nõn gảy lên dây đàn, tiếng đàn du dương lan tỏa trong không gian, hòa cùng tiếng chim hót trong trẻo vọng lại từ trong sân, khiến mọi thứ hài hòa lạ thường.
Tiêu Kỷ Hoài nhìn chằm chằm Mộng Dao không chớp mắt, y mong rằng vết thương của mình sẽ vĩnh viễn không lành. Những ngày qua, khi dưỡng thương tại biệt viện này, y cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ, thậm chí còn vui vẻ hơn bao giờ hết.
Không có những ánh mắt sợ hãi, kinh hãi, thậm chí là chán ghét. Mọi thứ tựa như một giấc mơ, và y hy vọng rằng mình sẽ không bao giờ tỉnh lại khỏi giấc mơ này.
Cũng không biết Tiêu Kỷ Hoài đã ngủ thiếp đi từ khi nào. Mặc dù thời tiết vào tháng ba đã dần ấm lên, nhưng buổi sáng vẫn còn hơi se lạnh.
Mộng Dao lấy một tấm chăn đắp lên người Tiêu Kỷ Hoài, nhưng dường như Tiêu Kỷ Hoài ngủ không ngon lắm, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó.
Mộng Dao cúi người lại gần, lúc này mới nghe rõ Tiêu Kỷ Hoài đang gọi “mẫu phi”.
Khi đương kim Hoàng đế vừa đăng cơ, đã dẫn theo một đám gia quyến cùng trọng thần đến Tề Vân sơn để cầu phúc, nhưng bất ngờ lúc đó Yến vương lại mưu phản.
Mẫu phi của Tiêu Kỷ Hoài chính là Nhu phi, là thanh mai trúc mã của Hoàng đế, cũng là nữ nhân Hoàng đế yêu thương nhất, vì thế Yến vương muốn dùng mẫu tử họ để uy hiếp Hoàng đế.
Nhu phi dẫn theo Tiêu Kỷ Hoài còn nhỏ tuổi chạy trốn, nhưng lại không may ngã xuống vách núi, rơi vào một hang động, cho đến năm ngày sau mới được tìm thấy.
Lúc rơi xuống vách núi, cả hai đều bị thương.
Từng ngày trôi qua, Nhu phi biết bản thân không sống được bao lâu nữa, vì để Tiêu Kỷ Hoài có thể sống thêm được vài ngày, bà chỉ còn cách cho y uống máu của mình.
Khi Hoàng thượng tìm thấy hai mẫu tử bọn họ, Tiêu Kỷ Hoài đã nằm thoi thóp trên mặt đấy, miệng dính máu.
Còn trên người Nhu phi lại đầy máu, trên cánh tay đầy vết thương do bị rạch, khi đó bà đã không còn hơi thở.
Khi Tiêu Kỷ Hoài đang hôn mê nghe thấy động tĩnh mở mắt ra, điều đầu tiên y nhìn thấy chính là ánh mắt căm phẫn của phụ hoàng và thi thể thê thảm của mẫu phi.
Trong khoảnh khắc đó y mới biết bản thân đã sống sót thế nào, khi đó Tiêu Kỷ Hoài đã không còn chống đỡ được nữa, ý thức cũng hoàn toàn không tỉnh táo nữa rồi.
Y chỉ có thể nghe thấy giọng nói yếu ớt của mẫu phi: “Hoài Nhi, con nhất định phải sống tiếp.”
Trong lúc đang mê mang đột nhiên có chất lỏng chảy vào miệng, thế nên y chỉ có thể cố gắng nuốt vào, nhưng không ngờ đó lại là máu của mẫu phi mình.
Từ đó về sau, Tiêu Kỷ Hoài vẫn thường xuyên gặp ác mộng, lúc bị kích thích còn phát điến lên.
Mọi người cũng bắt đầu gọi y là quái vật.
Vừa nghĩ đến đây, Mộng Dao không nhịn được cảm thấy đau lòng thay cho Tiêu Kỷ Hoài. Trong mơ, Tiêu Kỷ Hoài đột nhiên bắt đầu kích động, trên trán cũng thấm đầy mồ hôi từ bao giờ.
“Vương gia.”
“Vương gia, ngài mau tỉnh lại đi.” Mộng Dao muốn đánh thức Tiêu Kỷ Hoài.
Nàng lay lay cơ thể y, trong lúc cấp bách đã vô thức gọi thẳng tên y.
“Tiêu Kỷ Hoài, ngài mau tỉnh lại đi.”
“Tiêu Kỷ Hoài!”
Tiêu Kỷ Hoài đột nhiên mở to hai mắt, dùng sức nắm chặt cổ tay nàng, trong mắt tràn đầy tơ máu: “Ngươi vừa gọi ta là gì?”
Mộng Dao gọi lại một tiếng: “Tiêu Kỷ Hoài.”
Con ngươi Tiêu Kỷ Hoài đột nhiên chấn động, một cảm giác hoảng sợ chưa từng có lập tức trào dâng trong lòng y, lực tay của y cũng vô thức tăng thêm.
Sao nàng lại biết thân phận của y, và biết từ lúc nào?
Hôm đó, rõ ràng Vệ Phong cũng chỉ gọi y là vươnggia, cũng không hề nhắc đến tên y, mấy ngày nay, y cũng chưa từng nhắc đến.
Nếu nàng đã biết y là ai, tại sao còn đối xử với y dịu dàng như thế? Hay là bởi vì nàng vẫn luôn ở tại căn biệt viện ở vùng ngoại ô này, thế nên chưa từng nghe những lời đồn về y?
Nhưng y cũng nhanh chóng phủ nhận suy đoán này, nếu nàng thật sự chưa từng nghe thấy những lời đồn đó, vậy sao lại biết cái tên “Tiêu Kỷ Hoài”?
Mộng Dao vô tội chớp mắt: “Vương gia, ngài đang làm thần nữ đau đấy.”
Lúc này Tiêu Kỷ Hoài mới phát hiện y vẫn luôn nắm chặt cổ tay nàng, thế là vội vàng buông tay ra.
Trên cổ tay trắng nõn của nữ tử lập tức xuất hiện mấy vết đỏ chói mắt, Tiêu Kỷ Hoài có hơi hối hận, y không nên dùng sức như vậy.
“Ngươi biết thân phận bổn vương bằng cách nào?”
Mộng Dao xoa xoa cổ tay: “Thần nữ đoán.”
“Đoán?”
“Vâng.” Mộng Dao gật đầu.
“Trong kinh thành này, ngoài Thái tử điện hạ, cũng chỉ còn ba vị vương gia mà thôi.”
Sắc mặt Tiêu Kỷ Hoài càng lúc càng trở nên u ám, những lời này y đã từng nghe nhiều lần, nhưng trước đây lại chưa từng để tâm tới.
Tuy nhiên, khi nghe Mộng Dao khen ngợi mấy nam nhân khác, Tiêu Kỷ Hoài lại thấy vô cùng chói tai. Tiêu Kỷ Hoài vẫn luôn cho rằng nàng nhầm y với Tín vương hay Duệ vương, không ngờ nàng đã biết y là Dũng vương từ đầu.
Y vốn còn định ở lại thêm một thời gian nữa rồi sẽ đưa người về nhốt vào trong phủ của mình, để bản thân có thể giả làm người khác trước mặt nàng cả đời.
Nhưng bây giờ… xem ra phải nhanh chóng cướp nàng về rồi.
Tiêu Kỷ Hoài ngồi ngay ngắn trên ghế, ánh mắt sâu thẳm như biển cả, cũng đúng thôi, một tên quái vật như y thật sự không xứng với những từ đó.
Nào ngờ Mộng Dao bỗng xoay người nhìn y nói: “Còn vương gia oai phong lẫm liệt, khí chất hiên ngang, khí chất hoàn toàn không giống với hai người kia, thế nên chỉ có thể là Dũng vương điện hạ, Tiêu Kỷ Hoài mà thôi.”
Tim Tiêu Kỷ Hoài chợt run lên, nàng… đây là đang khen y sao?
Mộng Dao chậm rãi ngồi xổm xuống, ngón tay nhẹ nhàng chạm lên vết sẹo nơi đuôi mắt y: “Còn vết sẹo ở đuôi mắt vương gia, vừa nhìn đã biết là vinh quang lưu lại nơi chiến trường.”
Thiên hạ đều nói Dũng vương ra trận giết địch khi chỉ mới mười bốn tuổi, còn trấn giữ biên cương nhiều năm.
Đầu óc Tiêu Kỷ Hoài đột nhiên trống rỗng, y giơ tay nắm chặt lấy bàn tay kia, dường như vết sẹo bị chạm vào như bị bỏng.
Gương mặt nam nhân bị bóng tối che khuất quá nửa, nhưng vẫn có thể thấy rõ những đường nét trên khuôn mặt y, đặc biệt là đôi mắt sâu thẳm ấy, lúc này nó vẫn đang nhìn chăm chú vào Mộng Dao, như muốn xuyên thấu cả linh hồn nàng, giọng nói run rẩy: “Ngươi… không thấy ta xấu xí ư?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



