Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Yêu Đương Không Bằng Học Tập Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Bắpp_03

Thẩm Xuyên nhất thời không biết nói gì cho phải. "Vậy bọn này phối hợp với cậu một chút nhé?"

Quý Cảnh liếc cậu ta một cái, đá một cú, ý bảo cậu ta biến đi. Thẩm Xuyên né được, cười toe toét. Cậu ta ngồi xuống vị trí của mình, lấy ra quyển vở bài tập thầy giáo giao tiết trước: "Tớ vừa gặp một chuyện hay lắm, hai cậu đoán xem."

Mạnh Trang Tri đang tiêu hóa bài toán kia, đầu cũng không ngẩng lên, cười một tiếng đầy ẩn ý: "Đi vệ sinh mà gặp chuyện hay à?"

Thẩm Xuyên: "Là trên đường!"

Thẩm Xuyên nhìn Quý Cảnh mắt vẫn cụp xuống không chút dao động, rồi lại nhìn Mạnh Trang Tri đang cười đầy ẩn ý, tự mình trợn mắt: "Sao hai cậu lại nhàm chán thế nhỉ. Tớ thấy người nhà của Nguyên Khung Khải, người nhà của thằng khốn đó đến dọn đồ cho nó, hình như là muốn chuyển trường."

Hả? Mạnh Trang Tri ngẩng đầu: "Chuyển trường?"'

"Dù sao đồ đạc cũng dọn đi hết rồi, tớ thấy học sinh lớp nó đứa nào cũng mừng ra mặt, tiếc là nó không lộ diện, không thì tớ còn có thể đến cười nhạo vài câu."

"Lớp 12 mà chuyển trường… Nhà nó xảy ra chuyện gì à?"

"Không nghe nói."

"Vậy chắc là thằng khốn đó đá phải tấm ván sắt rồi."

Người được nhắc đến là "tấm ván sắt" – anh đang lười biếng dựa vào bàn phía sau, cây bút trong tay xoay tròn một cách thờ ơ, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, như thể "tấm ván sắt" mà hai người kia nói không phải là mình: "Có lẽ có người thấy việc nghĩa hăng hái ra tay."

Thẩm Xuyên cười ha hả, nói đùa: "Vậy tớ phải cảm ơn người đã thấy việc nghĩa hăng hái ra tay đó mới được, hôm nào tặng người đó một lá cờ khen, ghi là cảm tạ vì đã trừ hại cho dân, thế nào?"

Mạnh Trang Tri bật cười: "Cậu có muốn khua chiêng gõ trống nữa không?"

Giọng anh lười nhác: "Miễn đi. Người thấy việc nghĩa hăng hái ra tay đó không chấp nhận được gu thẩm mỹ của cậu đâu."

Mạnh Trang Tri cười muốn chết. Gu thẩm mỹ của Thẩm Xuyên đúng là tệ thật.

Ba người nói chuyện phiếm linh tinh, giờ ra chơi lớn thứ hai buổi sáng vốn dĩ phải đi tập thể dục giữa giờ, nhưng tiết thứ hai vừa mới bắt đầu không bao lâu thì ào một trận mưa. Mưa kéo dài mãi đến trưa tan học.

Không ít học sinh không mang ô tụ tập ở hành lang: "Đùa nhau à, sao tự nhiên lại mưa thế? Hôm qua nắng to lắm mà."

"Không lẽ phải đội mưa đi ăn cơm à?"

"Xem lát nữa mưa có nhỏ hơn không, thật sự không được thì trong ngăn bàn tớ còn ít đồ ăn vặt, tạm lót dạ cầm cự đã."

"…Lớp trưởng, có cần tớ mang cơm giúp cậu không?" Một nữ sinh hỏi như vô tình. Anh không nói gì, Thẩm Xuyên lấy một chiếc ô từ trong ngăn bàn ra vẫy vẫy: "Cảm ơn, không cần đâu bạn học, bọn tớ có ô rồi."

Nữ sinh cắn môi, liếc nhìn Quý Cảnh, trong lòng hiểu ý tứ im lặng của anh. Đợi mấy bạn nữ đi rồi, Thẩm Xuyên vươn vai: "Thế nào, vẫn là tớ có tầm nhìn xa trông rộng chứ?"

Cậu ta huơ huơ hai chiếc ô trong tay. Anh nhận lấy một chiếc, cười tùy ý: "Lần này khen cậu."

Ô là do lần trước trời mưa họ mang đến, dùng xong vốn định mang về, Thẩm Xuyên nói cứ để ở đây đi, biết đâu lúc nào đó lại dùng đến, nếu thấy chật chỗ thì cậu ta cầm. Cậu ta vừa dứt lời, Quý Cảnh và Mạnh Trang Tri liền giao ô cho cậu ta. Thẩm Xuyên suýt nữa tức điên.

Nhà ăn của trường mời đầu bếp chuyên nghiệp, món ăn ở mỗi quầy đều rất ngon, Thẩm Xuyên trước nay vẫn thích món gà luộc ở quầy số 13. Gà luộc là món ngon nhất của nhà ăn, dù ngày mưa người vắng hơn, trước quầy số 13 vẫn xếp hàng dài. Thẩm Xuyên kéo Mạnh Trang Tri đi xếp hàng, Quý Cảnh lấy cơm, thong thả ăn xong thì hai người kia mới lấy được gà luộc ngồi vào chỗ.

Quý Cảnh: "Tôi ra căng tin lấy chai nước."

Thẩm Xuyên ăn ngon lành, giơ tay làm dấu OK.

Vừa ra khỏi nhà ăn, cái lạnh đặc trưng của ngày mưa ập đến, xua tan đi sự oi bức bên trong. Anh nheo mắt, ngón tay nắm chặt cán ô, khóe mắt thoáng thấy một bóng người quen thuộc, hình như đã quên mang ô, nên đang đứng dưới mái hiên nhà ăn lẩm bẩm gì đó.

Nam sinh cùng lớp: ?

Nam sinh cùng lớp kinh ngạc ngẩng đầu: "Ôn Tư Vũ?"

Giọng anh lười nhác, mặt không biểu cảm, như thể tùy tay làm một việc tốt: "Ừm, trả một ân tình. Đừng nói với cô ấy là tôi đưa."

Coi như là, bồi thường vì cô vô tội bị kéo vào làm học trò của anh. Anh nói xong quay lại nhà ăn, chỉ để lại nam sinh đứng ngây tại chỗ, mắt không ngừng liếc qua lại giữa bóng lưng anh và Ôn Tư Vũ, thật hay giả vậy? Thế tại sao anh không tự mình đi đưa? Mà nghĩ nhiều thế làm gì. Nam sinh nhận lấy ô của Quý Cảnh, đi về phía Ôn Tư Vũ.

"Bạn Ôn, Ôn Tư Vũ, có người nhờ tôi đưa chiếc ô này cho bạn."

Ôn Tư Vũ đang học thuộc thơ cổ thì bị ngắt quãng, nhíu mày, đang định từ chối thì hệ thống lại lên tiếng: "Bà nội, bà nội, mau nhận lấy! Đây là ông nội nhờ cậu ta tặng cho bà nội đó!"

"Quý Cảnh?"

"Đúng vậy, vừa rồi ông nội còn ở đây, giờ quay lại nhà ăn rồi."

Ôn Tư Vũ quay đầu nhìn về phía nhà ăn, tiếc là lúc này Quý Cảnh đã đi xa khỏi cửa, Ôn Tư Vũ không nhìn thấy, nhưng cô sẽ không nghi ngờ hệ thống. Ôn Tư Vũ vui vẻ nở nụ cười, nhận lấy ô: "Cảm ơn! Lát về lớp học tôi sẽ trả ô lại cho cậu."

Trả ô còn có thể nhân cơ hội gặp mặt. Ôn Tư Vũ mày đúng là thiên tài tình yêu mà.

"À? À."

Nam sinh bị nụ cười của cô làm cho hơi bối rối, lùi lại một bước, vội vàng nói: "Được, được."

Chết tiệt, thảo nào Quý Cảnh lại đưa ô cho cô ấy.

Sau khi biết chủ nhân của chiếc ô là ai, Ôn Tư Vũ nhìn lại chiếc ô, cảm giác đã khác hẳn. Chiếc ô màu đen từ không chút hoa mỹ, biến thành vẻ bí ẩn, sang trọng và có khí chất.

… Đúng là tiêu chuẩn kép mà.

Ôn Tư Vũ ngắm nghía chiếc ô một hồi, rồi nói chuyện với hệ thống: "Hệ thống, mi nói xem tại sao ông nội của mi lại đưa ô cho ta?"

Hệ thống khẳng định: "Chắc chắn là ông nội thương bà nội rồi."

Ôn Tư Vũ vốn cũng nghĩ vậy, nhưng hệ thống vừa nói thì cô lại không chắc chắn nữa, hệ thống luôn mù quáng tin rằng ông nội của nó nhất kiến chung tình với cô. Ôn Tư Vũ: "Vậy tại sao cậu ấy không lộ diện?"

Hệ thống suy nghĩ một chút, không chút do dự, quả quyết: "Ông nội ngại đó!"

Ôn Tư Vũ: "…" ? Mi thấy Quý Cảnh giống người hay ngại ngùng sao?

Ôn Tư Vũ bỏ qua hệ thống, bình tĩnh lại, đoán được suy nghĩ của Quý Cảnh: "Cậu ấy có lẽ sợ tôi hiểu lầm."

Cô có ý đồ với anh. Anh không muốn làm cô hiểu lầm, nên mới không lộ diện, điều này có vẻ hợp lý hơn. Khoảnh khắc đoán được suy nghĩ của Quý Cảnh, Ôn Tư Vũ có chút hụt hẫng, nhưng cảm giác đó nhanh chóng qua đi, dù sao họ cũng mới quen, Quý Cảnh chưa nhận ra điểm tốt của cô cũng là chuyện bình thường. Cô đáng yêu như vậy, sao có thể có người không thích chứ?

Ôn Tư Vũ mở ô, đi vào màn mưa. Trình Huy từ căng tin trở về gọi cô lại: "Làm gì đấy? Nước của cậu tớ mang về rồi."

Cậu ta đi tới, nhìn chiếc ô đen to trong tay cô: "Cậu lấy đâu ra ô thế?"

Hai người họ chỉ mang theo một chiếc. Ôn Tư Vũ tỏ ra bình thản: "Một người tốt bụng cho."

Trình Huy: ?

Nghĩ đến việc Quý Cảnh tạm thời không muốn lộ diện, Ôn Tư Vũ chuyển chủ đề: "Đi với tớ ra căng tin lần nữa, tớ mua ly trà sữa cảm ơn người ta một chút."

"Ai vậy?"

"Bạn học lớp 9C."

"Lớp 9C?"

"Ừm, lớp 9C." …

Trình Huy hiểu rồi. Về đến lớp liền liếc nhìn ly trà sữa trong tay Ôn Tư Vũ, tự giác hỏi: "Giờ đưa qua đó à?"

Ôn Tư Vũ thản nhiên: "Cậu xem giúp tớ nhìn người đó có ở đó không đã?" '

Trình Huy: "…" Đời này cậu ta tạo nghiệp gì mà phải làm em trai của cô chứ. Trình Huy đứng ở cửa sau lớp 9C, thấy người ngồi cách đó không xa bên cửa sổ, quay đầu lại gật gật. Ôn Tư Vũ xách trà sữa gật đầu.

Con trai ăn cơm tương đối nhanh, hơn nữa căng tin khá xa, nên tốc độ trở về của ba người Quý Cảnh lại nhanh hơn cả Ôn Tư Vũ. Lúc này Thẩm Xuyên đang lau nước mưa trên quần áo: "Mau đưa giấy cho tớ, tớ lau cái."

Mạnh Trang Tri: "Khóc lóc om sòm cái gì, cậu suýt nữa đẩy tớ ra khỏi ô tớ còn chưa nói gì cậu đâu."

Anh lấy giấy ăn từ trong ngăn bàn, đưa cho hai người từng tờ một, khóe miệng nở nụ cười. Cốc cốc cốc. Cửa trước phòng học bị gõ vang. Mọi người trong lớp ngẩng đầu lên, lập tức im lặng: Trời đất ơi, Ôn Tư Vũ??

Thứ cô ấy xách trong tay là trà sữa phải không? Những người đã xem bài đăng trên diễn đàn dùng khóe mắt liếc nhìn Quý Cảnh. Hàng mi anh rũ xuống, như không cảm nhận được ánh mắt dò xét của người khác, ngón tay đặt trên bàn, vẻ mặt không chút thay đổi.

Ôn Tư Vũ sớm đã miễn nhiễm với ánh mắt của người khác, ánh mắt đầu tiên dừng lại trên người thầy Quý. Quý Cảnh mặc đồng phục, chất lượng đồng phục trường Nhất Trung không tệ, mặc trên người anh đặc biệt đẹp.

Ôn Tư Vũ tiếc nuối dời ánh mắt, lướt một vòng qua mặt những người khác, tìm đúng người đưa ô cho mình, đưa trà sữa và ô qua, nhấn mạnh mấy chữ: "Cảm ơn bạn học tốt bụng đã giúp đỡ."

Thật là trùng hợp. Người này lại ngồi ngay phía trước, không xa chỗ Quý Cảnh. Ôn Tư Vũ tự cho rằng Quý Cảnh có thể hiểu được ẩn ý của mình, nói xong câu đó liền không dừng lại nữa.

Cô vừa rời đi, không khí lớp 9C liền trở nên náo nhiệt. Bạn cùng bàn ngồi cạnh nam sinh kia đẩy đẩy cậu ta, làm mặt hề: "Trời đất Trương Dương, cậu cũng được đấy, Ôn Tư Vũ tự mình mang trà sữa đến cho cậu."

Một nam sinh khác: "Đó là Ôn Tư Vũ đó!"

Một đám người trêu chọc cậu ta. Trương Dương nhìn bóng người ngồi chéo phía sau mình, rồi lại nhìn ly trà sữa trong tay, vội đi bịt miệng những người khác: "Các cậu đừng nói linh tinh, chết người đó!"

"…"

Thẩm Xuyên ho khan: "Tớ còn tưởng rằng…"

Thẩm Xuyên: "Quả nhiên diễn đàn toàn là tin đồn nhảm."

Thẩm Xuyên sờ sờ mũi, may mà lần này cậu ta không nhanh miệng: "Cuối cùng cũng có người không phải mang trà sữa đến cho cậu, cảm giác thế nào lão Quý?"

Anh đặt bút xuống, như không có chuyện gì thu hồi tầm mắt từ ly trà sữa, giọng điệu lạnh nhạt: "Không liên quan đến tôi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc