“Có thể tin ta không?” Bách Nhĩ hỏi.
“Tin.” Đồ mờ mịt, nhưng lại không chút do dự mà trả lời.
“Vậy chìa tay ra.”
Bách Nhĩ ngồi dựa vào cái cây, một tay đặt lên đầu gối gập lại, một tay cầm cổ tay của Đồ đưa tới, đặt ba ngón lên mạch ở cổ tay hắn. Mạch nảy mạnh mà hữu lực truyền qua đầu ngón tay của Bách Nhĩ, khiến ánh mắt chăm chú nhìn xa xăm của y không khỏi nheo lại.
Đồ còn chưa kịp vì Bách Nhĩ chủ động nắm tay mình mà tim đập nhanh hơn, đã thấy một dòng khí ấm áp từ chỗ bị cầm ở cổ tay truyền vào, khiến hắn không khỏi kinh hoảng, nhưng khi hắn ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt nghiêng trầm tĩnh của Bách Nhĩ, hắn liền bình tĩnh lại. Nếu trước đó Bách Nhĩ không hỏi câu kia, khả năng hắn sẽ theo phản xạ muốn tránh thoát, thế nhưng sau khi hắn nói ra một chữ kia, cho dù là đối phương lấy thương đá đâm vào tim hắn, hắn cũng sẽ không né tránh.
Không qua bao lâu, Bách Nhĩ rút tay lại, khẽ thở ra, mỉm cười nhìn Đồ “Chắc ngươi thấy lạ là sao thương đá của ta lại có lực sát thương lớn như vậy, tại sao ta có thể chạy nhanh bằng thú nhân.” Không ngờ kinh lạc, huyệt vị của thú nhân ngược lại không có gì khác biệt với con người kiếp trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
