Đoàn người giơ đuốc thuận lợi xuyên qua đàn thú, bước lên bè trúc. Đứng trên bè trúc, Bách Nhĩ quay đầu nhìn ngọn núi bộ lạc Đại Sơn trú ngụ, phảng phất như có thể cảm thấy người bộ lạc vẫn còn dựa vào động đá ở trên vách núi nhìn bọn họ.
Bởi vì muốn thành thạo ra vào trận pháp bằng đất không phải chuyện một chốc một lát là có thể học được, nên cuối cùng họ để Mạc lại. Chờ thú triều qua, lúc đưa Tinh với Cổ qua đây học thảo dược với Cốc vu, thuận tiện sẽ đón Mạc về.
Do đi ngược dòng nên tốc độ cũng chậm hơn một chút, dù trên đường không gặp nguy hiểm gì, nhưng đoàn người vẫn mất hai ngày rưỡi mới tới được thung lũng. Lúc lên bờ rừng trúc tía, các thú nhân đều lên tiếng hoan hô, có thể thấy bọn họ thích nơi này biết bao nhiêu. Ngay cả Bách Nhĩ khi nhìn thấy đồng cỏ xanh biếc cùng với hồ nước trong xanh, tâm trạng y cũng tốt lên rất nhiều.
Bởi vì lối đi ra ngoài đã bị bịt kín, nên mọi người tính qua đêm tại thung lũng, đồng thời để vài người đi xem thử bên kia của lớp đá che kín có còn dã thú hay không, sau đó mới quyết định phá vỡ lớp đá bịt kín kia. Nơi bịt đá cũng không xa lắm, lúc canh cá bắt đầu mềm đi, tản ra mùi nồng đậm, các thú nhân đi tra xét cũng đã quay trở lại. Họ lấy tảng đá di động lúc trước chèn ở phía trên cùng lớp đá bịt xuống, dựa vào thính giác, khứu giác mà đưa ra phán đoán lối ra đối diện không có dã thú ghé thăm.
Không có dã thú chắn đường, ai nấy cũng vui mừng, điều đó có nghĩa là không cần đi lại đường thủy rồi vòng qua đường bộ nữa. Đêm đó, ăn xong bữa tối phong phú, mọi người đều bắt đầu bận rộn đốn củi làm đuốc. Bách Nhĩ thì ngồi một bên vót tên trúc. Tên của y khi ở bộ lạc Đại Sơn đã dùng hết rồi, nên lúc mới xuống núi y phải dùng thương đá để ngăn cản dã thú. Vì quá nhiều việc, nên trước khi đi ngủ, dù là Đồ muốn tiếp tục hỏi thăm chuyện trước kia của Bách Nhĩ hay là Tát muốn lén hỏi thăm Đồ chuyện của Bách Nhĩ đều không có cơ hội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)