Bách Nhĩ hơi kinh ngạc, nghĩ thầm, xem ra á thú này ngoại trừ nói nhiều cũng không phải là người khó hiểu, không lẽ vấn đề là do khí hậu của hai bộ lạc? Hay là á thú bộ lạc Hắc Hà chỉ nhắm vào nguyên chủ? Hoặc là nói người trước mắt là ngoại lệ giống Tán Tán?
“Bách Nhĩ, tiểu thú nhân này là hài tử của ngươi?” Nói cả buổi, Minh Hi rốt cuộc chú ý tới Cổ đang đứng bên cạnh Bách Nhĩ với khuôn mặt nhỏ nhắn kéo căng ra, y vừa ngạc nhiên vừa hâm mộ hỏi. Y kết bạn đời với Dực rất lâu rồi mà vẫn chưa có con, nên cảm giác đối với á thú sinh được hài tử rất phức tạp, có hâm mộ, có ghen tị, nhưng nhiều hơn là chua xót.
“Ừ, là nhi tử của ta.” Bách Nhĩ ôn hòa nhìn xuống Tiểu Cổ, thấy sắc mặt đề phòng của nó, y hơi bất ngờ, không rõ sao thằng bé lại có phản ứng như thế với một á thú không có tính thương tổn gì. Nghe thấy Bách Nhĩ trả lời, Cổ ngẩng đầu nhìn vào mắt Bách Nhĩ, nụ cười chợt lóe lên rồi biến mất, cơ thể nho nhỏ đi tới phía trước đứng, tựa hồ muốn che chở Bách Nhĩ ở phía sau.
“Ta thích tiểu á thú, vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn, sẽ được các thú nhân cưng chiều như bảo bối.” Minh Hi cảm thấy Cổ rất ghét mình, vì thế y nói.
Bách Nhĩ sửng sốt, mới hiểu được lối tư duy của đối phương, cảm thấy cơ thể tiểu thú nhân bên người căng cứng, y thản nhiên cười nói “Tiểu á thú đáng yêu thì cũng phải dựa vào thú nhân bảo hộ thôi.” Nếu mất sự bảo bọc của thú nhân, vậy ngay cả sống tiếp cũng khó, giống như nguyên chủ vậy. Qua lâu như vậy, y cũng biết tỉ lệ sinh á thú và thú nhân nơi này xấp xỉ nhau, thế nhưng vì cơ thể á thú quá mảnh mai, ở nơi có hoàn cảnh khắc nghiệt như thế này rất khó lớn lên, ngược lại thú nhân dễ sinh trưởng, nên sống sót khá nhiều, vì thế cũng trực tiếp dẫn tới chuyện các á thú được cưng chiều, tán tụng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
