Khẽ vuốt lên lớp lông mềm mại của tiểu thú nhân, Bách Nhĩ hồi tưởng lại đủ loại chuyện từ khi tới đây, y luôn có cảm giác phảng phất như mình đang nằm mơ, dù cho vết thương trên người vẫn âm ỉ đau. Có lẽ mười năm, hai mươi năm sau, y sẽ chấp nhận mọi thứ nơi đây, nhưng cũng có lẽ lại vẫn không thể thoát khỏi cảm giác này.
Trang Chu mộng hồ điệp, đến tột cùng Tiêu Mạch là mộng hay Bách Nhĩ mới là mộng, lại có ai nói rõ được đâu? Cũng chỉ có thể bắt lấy trước mắt mà thôi. Vô thanh thở dài, y thuận tay ngắt một chiếc lá, dùng ngón tay kéo căng, rồi ngậm vào giữa môi.
Trong màn đêm tĩnh lặng, tiếng thổi lá vang lên, nhẹ nhàng, du dương, tịch mịch, man mác, xa xăm. Những động vật ăn cỏ đang chìm trong giấc ngủ khẽ giật lỗ tai, sau đó tiếp tục ngủ say. Các thú nhân nằm bên đống lửa ngẩng đầu, nhìn về phía tiếng thổi lá truyền tới. Các thú nhân đang đùa giỡn tắm rửa chợt lặng thinh, tiếng nước rào rào vang lên, có người bước lên bờ.
Chớ cười chiến địa người say ngủ, chinh chiến xưa nay mấy kẻ về () Một khúc này dừng thổi, Bách Nhĩ nhìn trời đêm mỹ lệ, y đột nhiên khẽ giật mình. Y đã từng nghĩ vô luận đi tới nơi nào, chí ít cũng cùng người nhà nhìn lên một bầu trời sao, sống dưới một vầng minh nguyệt, mà nay mới biết chút niệm tưởng nhỏ nhoi này cũng có thể trở thành một yêu cầu quá xa vời.
“Bách Nhĩ, ngươi muốn tắm không? Chúng ta trông dùm ngươi.” Không biết Đồ đến phía sau y từ khi nào, mà đột nhiên lên tiếng. Bách Nhĩ lấy lại *** thần, quay đầu nhìn thú nhân với mái tóc còn nhỏ nước, y cười nói “Được.” Đưa tay sờ Tiểu Cổ, thấy nó ngủ rất sâu, liền không nỡ đánh thức nó. Y đứng dậy, ném chiếc lá trong tay xuống, đi về phía hồ nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)