“Không phải có người canh gác sao? Dã thú đến đây sao lại không biết?” Một thú nhân lớn tiếng phản bác.
“Đúng vậy, ngươi nghĩ rằng thú nhân chúng ta giống á thú, thấy dã thú tới chỉ biết lùi vào một góc run rẩy, đến chạy cũng không chạy nổi sao?” Thú nhân kia vừa dứt lời, liền có thú nhân khác phụ họa.
“Xem ra dù giỏi giang cỡ nào, á thú vẫn chỉ là á thú, lá gan đều nhỏ như vậy.”
Một câu này vừa dứt, lập tức dẫn tới tiếng cười to. Tuy Đồ không cười cùng, nhưng cũng chẳng ngăn bọn họ, hiển nhiên hắn cũng rất bất mãn với câu nói đó của Bách Nhĩ. Giác cùng Mạc ở trong lều chăm sóc Đằng. Hạ, Bố và Tiểu Cổ nhìn thấy tình huống này, không hẹn mà đứng phía sau Bách Nhĩ, trên mặt đều lộ ra sự tức giận. Thế nhưng không được Bách Nhĩ cho phép, không ai trong họ kích động mở miệng cãi lại cả.
Thấy các thú nhân bộ lạc phản đối, thậm chí còn kèm theo biểu tình khinh miệt, Bách Nhĩ bị chọc tức mà bật cười, y thầm nghĩ không chỉnh các ngươi một trận, các ngươi lại không biết trời cao đất dày. Nghĩ tới đây, sắc mặt y lập tức trở nên ôn hòa “Là ta lo lắng quá, ta xin lỗi vì lời mới nói với các ngươi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


