Khi mặt trăng đi lên, lại được thêm một bữa ăn, sau đó các thú nhân mới được trở về. Nguyên cầm hai miếng thịt nghêu, có điều lần này, Đồ vừa mệt vừa đau, không thể ăn vô cái gì, nên cuối cùng đành để Nguyên giải quyết hết. Lúc trở về, Đồ chú ý thấy chỗ bọn họ ở là một cái huyệt ở dưới đất, ở nơi đất cát rời rạc thế này, cũng không biết họ đào sao lại ra cái động lớn như thế mà không bị sụp. Ở thời điểm được Nguyên chỉ, hắn thấy Long, đó là một thú nhân vốn rất anh tuấn, vạm vỡ, hiện tại lại gầy dộc chỉ còn lại xương, lúc nào cũng có thể rụng rời. Có điều khi cảm thấy có người nhìn gã, gã lập tức lộ ra ánh mắt nham hiểm lại tàn nhẫn trừng lại, mãi tới khi xác định người kia vô hại, gã mới khôi phục lại bộ dáng chết lặng, cúi đầu chậm chạp đi xuống động. Đồ thấy trên đùi gã quả thật mất một miếng thịt lớn, giống như bị dã thú cắn, còn chưa hoàn toàn lành lại, vết sẹo màu đỏ của thịt khiến người ta không dám nhìn lâu. Đối với chính mình còn hạ thủ như vậy, có thể thấy thú nhân đó có bao nhiêu tàn nhẫn.
Sau khi cửa xuống huyệt bị đóng lại, Đồ cố gắng bắt chuyện với Long, nhưng lại không công mà về, cuối cùng hắn đành buông tha. Với lại trải qua thêm khổ công buổi chiều, trên người hắn lại có càng nhiều vết thương, tuy xương chân nối đúng vị trí, nhưng vẫn đau đến mức đã ngậm miệng lại liền không muốn há ra nữa. Ngay cả khi Nguyên nói chuyện, hắn cũng chỉ có thể dùng những từ đơn ừ ừ a a để đáp lại. Nguyên cũng nhận ra hắn cần nghỉ ngơi, nên nói mấy câu liền ngừng lại.
Đồ mò lấy trái mật quả buổi sáng giấu trong góc tường, nhắm mắt lại, sau đó làm một động tác như đã thành thói quen, khoanh cái chân lành lặn kia lại, loại trừ tạp niệm trong đầu, ý đặt tại Đan Điền, không lâu sau liền quên hết thảy xung quanh mình. Mãi tới khi cơ thể hắn bị người ta lay, hắn mới thoát ra khỏi cảnh giới không người không ta.
“Làm gì vậy?” Người lay hắn là Nguyên, Đồ nhịn sự cáu kỉnh vì bị quấy rầy trong lòng xuống, trầm giọng hỏi. Không biết vì sao, hắn cảm thấy miệng vết thương trên người tựa hồ không đau như lúc nãy nữa.
“Ta thấy hơi thở của ngươi rất yếu, cho rằng… Ngươi đang làm gì vậy? Sao còn chưa ngủ?” Nguyên ngượng ngùng đáp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)