Lúc bộ lạc của Kinh bị thú triều khiến cho không thể rời đi ẩn thân, tìm tới sơn động của đám người Duẫn Nặc cũng chỉ trước khi nhóm người Bách Nhĩ về có năm sáu ngày. Khi đó tình thế trong động đã ngã ngũ, bởi vì Duẫn Nặc không tranh, nên phía tộc trưởng chiếm quyền chủ động.
Lúc đám Kinh tới, ra tay tương trợ họ không chỉ có thú nhân sơn động mà còn có thú nhân bộ lạc Hắc Hà và thú nhân ngoại tộc khác. Khi đó vì đưa á thú và hài tử được thú nhân bảo vệ vào trong sơn động, y đã bay qua bay lại mấy lần. Kết quả ở lần cuối cùng, rốt cuộc kiệt sức, bay tới nửa đường thì từ không trung rơi xuống, nếu không phải có một con báo hoa xông ra cho y mượn chỗ đệm chân, hồi phục chút sức lực, e rằng y đã bị thú triều xé thành từng mảnh nhỏ rồi.
Sau này tuy đồng ý với yêu cầu của tộc trưởng, phái người ra khiêu chiến với đám Nặc, kể cả y không thể xác định có phải Duẫn cứu mình hay không, y vẫn bảo người của mình né Duẫn, không được khiêu chiến với hắn. Đương nhiên, đây cũng là điều khiến y bỏ lỡ cơ hội tốt nhất nhận ra ân nhân cứu mạng mình.
Cho đến khi Bách Nhĩ trở về, mang theo những người già yếu, tàn tật trong động rời đi, khi đó y mới xác định được chủ nhân chân chính ở đây là ai, cũng nhìn ra đám người Bách Nhĩ rời đi mới là quyết định chính xác nhất. Bởi vì một đội ngũ có thể sử dụng thứ thứ để ngăn cản thú triều, có thể đi qua đi lại giữa thú triều mà không làm tổn thất một ai, lại dám mang theo những người già yếu, tàn tật, bỏ cái nơi tạm thời được xem như an toàn, xông vào thú triều là một điều tuyệt đối không đơn giản. Chỉ là khi đó y còn chưa trải qua tập kích thập tử nhất sinh của đám tiểu nhĩ thú làm cho da mặt dày lên, nên không có cách nào khi khắc trước còn giúp tộc trưởng đàn áp đám người Duẫn Nặc, khắc sau đã làm ra bộ dạng tỉnh ngộ hoàn toàn mà dẫn người đi cùng họ được. Cho nên y bay trên bầu trời theo họ, xác định họ có thể an toàn đến mục tiêu của mình, y mới trở về, đồng thời tích cực chuẩn bị dẫn người rời đi. Bởi vì y biết sơn động này không phải người của tộc trưởng bố trí, nên y biết nơi này sẽ không đủ an toàn. Đáng tiếc động tác của y vẫn chậm, còn chưa đặt chân tới nơi an toàn, trận pháp bên ngoài sơn động đã bị thú triều phá tan. Trong khi hốt hoảng chạy ra, bộ lạc y cuối cùng chỉ còn y, Ân, Tiềm và hai huynh đệ Trường Thiên, bộ lạc khác cũng rải rác còn vài người may mắn sống sót. Số người còn sống vốn đã không nhiều, coi như đều có tâm tư, thì cuối cùng vẫn phải dựa vào nhau mà sống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


