Kiểm tra một vòng, ngoại trừ kinh mạch toàn thân thông suốt, Bách Nhĩ cũng không phát hiện cơ thể có cái gì khác thường, chỗ Vĩ Lư kia y cũng cẩn thận kiểm tra một lượt, viên đá lửa nóng tất nhiên là không thấy nữa, chỉ còn lại một khoảng không lớn cỡ nắm tay được một lớp chân khí mỏng manh bao trùm, cùng chân khí nối liền kinh mạch bốn phía qua lại không ngừng, cũng không còn chỗ nào tắc nghẽn nữa.
Đó chính là chỗ cho á thú mang thai đấy ư? Bách Nhĩ sửng sốt một chút, rồi chậm rãi thu công, mở mắt ra, lại chạm vào đôi mắt đang chăm chăm nhìn mình.
“Ngươi không luyện công?” Lông mày y vừa muốn nhíu lại, thì lại nghĩ là do đối phương lo lắng mình gặp sự cố nên mới như vậy, vì thế y liền bỏ đi bực dọc trong lòng.
Đồ thấy y bình an thu công, trái tim vẫn buộc chặt của hắn cuối cùng cũng thả xuống, sau đó hắn cười hì hì tới gần Bách Nhĩ, nhìn xung quanh, nói “Bách Nhĩ, bộ dáng luyện công của ngươi thật là đẹp.” Đừng nói sống chung một nhà với Bách Nhĩ, hắn căn bản không thể tịnh tâm được, chính là chuyện vừa mới xảy ra, cũng khiến hắn không có cách nào thả lỏng lòng mình được.
“Ánh mắt của ngươi càng ngày càng không bình thường.” Bách Nhĩ thản nhiên liếc hắn, nói. Y thật sự nghĩ không ra, một người ở trong mắt người khác làm sao mà từ một kẻ xấu xí, bình thường, bị lãng quên nhiều năm đột nhiên lại trở nên dù làm gì cũng được khen là đẹp? Y biết chính mình có chút năng lực, hơn nữa năng lực này sẽ khiến các thú nhân phải đối xử khác, thế nhưng nó lại không thể nào thay đổi dung mạo của y được.
Đồ mù mờ, không hiểu ý tứ trong đó, nhưng lại cảm thấy khả năng không phải lời hay, vì thế hắn thông minh né đi. Thấy Bách Nhĩ đã gấp da thú làm gối xong, chuẩn bị đi ngủ, hắn liền vội vàng chen tới. Thật ra hắn rất muốn lại làm chút gì đó, có điều bị ánh mắt nhìn thấu của Bách Nhĩ đảo qua, nên đành phải thu cờ ngừng trống, ngoan ngoãn tới nằm bên cạnh, chỉ đưa tay đặt lên eo y, như có như không kéo y vào trong lòng.
Theo lý, thời tiết như vậy, hai người dán sát vào nhau tất nhiên sẽ nóng tới không chịu nổi. Đồ đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng bị trách cứ hoặc bị từ chối, ai ngờ tay vừa chạm lên eo Bách Nhĩ, xuyên qua lớp vải bố mỏng kia, hắn có cảm giác như chạm vào một khối ngọc thạch mát mẻ, thoải mái tới mức hắn lập tức ôm người kia vào lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)