Trang Du cúi đầu, tâm tình nhịn không được màsuy sụp.
Người vây quanh hắn không ít, bọn họ đều thập phần ân cần với hắn, nhưng quyết tâm vì hắn vung tiền như rác lại không có.
Lúc trước, thời điểm hắn không cần Mộ Thần, Mộ Thần lại cả ngày vây quanhhắn.
Hiện tại hắn cần người này, Mộ Thần lại trốn vô tung vô ảnh, Trang Du nhịn không được màhậm hực.
Diệp Thạch trốn ở một bên, trộm nhìn Trang Du.
Diệp Thạch nguyên bản không muốntới đây, nhưng mà không lay chuyển được Trần Đạt, y quyết định đi tớinhìntrộm vài lần, kỳ thật trong lòng Diệp Thạch cũng có chút tò mò, người Mộ Thần thích là cái dạng người gì.
Diệp Thạch liếc mắt một cái đã nhận ra Trang Du.
Trang Du là song nhi, tuy rằng song nhi cũng là nam nhân, nhưng mà diện mạo thì vẫn có khác biệt nhất định với nam nhân, diện mạo của đại đa số song nhi đều ôn nhu.
“Thiếu gia, ngài muốn vào đây ăn một bữa sao?” Nhâm Tam hỏi.
Mộ Thần gật đầu,“Ừ.”
“… …”
“Nhìn xem là aikìa,đây không phải là Mộ Thần Mộ thiếu sao? Rốt cục lộ diện rồi sao?” Trần Mạc Nhiên thấy Mộ Thần thì không khỏi kêu lên.
Mộ Thần nhìn thấy Trang Du cùng Trần Mạc Nhiên, trong lòng có chút dịthường.
Hắn đã hết sức tránh đi Trang Du, nhưng mà vẫntrốn không thoát vận mệnh này, vẫn phảigặp gỡ.
Diệp Thạch thấy Mộ Thần vào đây, không khỏi sửng sốt một chút.
“Ồ, Mộ Thần thiếu gia cũng xuất hiện.” A Mộc nói thầm.
Diệp Thạch bị A Mộc đột nhiên xuất hiện làm hoảng sợ, “Sao ngươi lại tới đây?”
A Mộc nhún vai, “Sau bếp không có việc gìnênta đến xem tình hình. Mộ Thần thiếu gia càng ngày càng soái nha.”
Mộ Thần trước kia chọi gà cưỡi ngựa, ăn chơi đàng điếm, trêu hoa ghẹo nguyệt, dáng vẻ lưu manh.Hiện tại bên trong thay đổi, cả người đều trở nên dương quang sáng lạn.
“Cũng chỉ như vậy mà thôi, có chỗ nào soái?” Diệp Thạch cắn môi nói.
A Mộc liếc mắt nhìn Diệp Thạch, bĩu môi nói: “Thạch Đầu, ánh mắt ngươi thật cao!”
Diệp Thạch đỏ mặt, nhỏ giọng nói thầm: “Vốn là không ra làm sao.”
Mộ Thần vừa đi vào tửu lâu liền phát hiện Diệp Thạch vàA Mộc, sau khi xuyên tớiđây, linh hồn lực của Mộ Thần liền dung hợp với nguyên chủ, sau khi linh hồn dung hợpthìlinh hồn lực củaMộ Thần trở nên dị thường hùng hậu, thế cho nên, lời Diệp Thạch nói vớiA Mộc, Mộ Thần nghe được nhất thanh nhị sở.
“Thạch Đầu, Mộ thiếu hìnhnhư đang nhìn qua bênchúng ta, hắn đang nhìn chúng ta sao?” A Mộc kích động.
“Hắn chỉ tùy tiện nhìn thoáng qua bên này mà thôi!” Diệp Thạch không cho là đúng nói.
Diệp Thạch cắn môi, vừa rồi Mộ Thần nhìn qua y, yđã bị hoảng sợ một chút, cũng mayMộ Thần chỉ nhìn thoáng qua, liền dời ánh mắt đi.
Diệp Thạch thầm mắng mình không có tiền đồ, không phải chỉ là một tênMộ Thần thôi sao? Có cái gì mà sợ!
Mộ Thần hơi hơi nhếch khóe miệng, thầm nghĩ dị thế này có thật nhiều mỹ nam, một gã sai vặt trong tửu lâu cũngcó tư sắc xuất chúng như vậy!Rất hợp khẩu vị mình!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



